về ngang đầu rẫy
ngắt đọt phù lưu ngơ ngác
biến tấu suối
róc gọt âm thanh làm đôi
những cam chịu
những hy sinh
những lằn roi vô hình
những tột cùng đày ải của kiếp người
hiện lên máu ứa trong mắt mẹ già mất đất
trắng từng ngón tay
trắng từng sợi tóc
mùa hanh hao rát rạt gót chân phong thấp
về ngang đầu rẫy
tiếng chim không còn
xô bóng mình xuống suối
mặt trời nhíu mặt hoàng hôn
từng thảng thốt chờn vờn tơi tả
thêm một ngày chết tươi
thêm một nếp nhăn trán mẹ
lòng chới với tiền đồn
hoa hoắc hương khóc trộm
về ngang đầu rẫy
cỏ dại nói gì mà tím tái quê hương?
hớp rượu này nữa
ta đưa em qua Đò Ba Bến
hoang liêu ngã ba lòng
xốn xang dòng Vu Gia đỏ ối
bờ bến gãy
tuổi em lớn thầm sau cuộc chiến
da em ngăm thuốc súng
môi em mặn mà Cấm Thị
mắt em nhàu một vệt nhớ Hà Tân
ta như chuyến xe thồ ký ức
những hoài niệm leo dốc toát mồ hôi nhễ nhãi
dòng sông mênh mông không bờ
ta thương tình em ba bến
lưu lạc hề
ta về cố quận
tiếng súng buồn đăm đăm ngày cũ
quăng ta vào nỗi đau!
.