Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Những chiếc móc trên dây phơi đồ

 

như những bờ vai người trần truồng gầy guộc

treo lơ ngơ giữa buổi chiều còn sót lại

trên sợi dây đời oằn mưa nắng

cái đầu nhỏ hơn so với bờ vai rộng

cũng chính là nơi để móc thân mình vào sợi dây lơ lửng

 

những chiếc móc lắc lư như con rối

vô tư đến lạ lùng

có vẻ nghiêng đầu kiêu mạn

một ngày dang nắng khoác lên tấm áo hờ

có khi là áo, là quần, là nội y và linh tinh đủ thứ

không phải che thân

mà khom thân

gánh vác bất cứ cái gì mà loài người [móc] vào

 

những chiếc móc trên dây phơi đồ

đôi khi leng keng hát

đôi lúc xích lại gần nhau khi có cơn gió lùa

và im lặng chờ đêm đến

 

những chiếc móc mang hình bán thân của kiếp người

không bao giờ có chân.

 

N.L.T

bài đã đăng của Nguyễn Lãm Thắng


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)