Trang chính » Ca khúc, Sáng Tác Email bài này

Ai Về Xứ Việt

Ai Về Xứ Việt là một ca khúc không ngừng làm xúc động người Việt hải ngoại trong suốt hơn bốn thập niên qua. Ca khúc được trình diễn lần đầu vào năm 1978 trong một buổi tụ họp của sinh viên và cộng đồng Việt ở Paris, với ca từ được công bố là của nhà thơ Minh Đức Hoài Trinh, còn nhạc sĩ Phan Văn Hưng khi ấy chưa tiết lộ mình là người phổ nhạc.

Lẫn trong những lời ca khác cũng tràn ngập đau buồn về những thảm cảnh chung của đất nước – người Miền Nam mất tự do, người ra đi tìm tự do chết trên biển và trong rừng sâu núi thẳm, người ở lại sống trong lao tù cộng sản không biết ngày về – Ai Về Xứ Việt thật sự chưa được chú ý. Cho đến gần một thập niên sau, những lời ca và thông điệp tâm huyết trong ca khúc mới ngày càng được người nghe cảm nhận thêm rõ nét. Từng câu, từng ngữ cảnh, từng lời nhắn nhủ và ước muốn trong ca khúc vẫn còn vang vọng như lời chứng trước hiện thực đen tối của đất nước.

Đến hôm nay, ý nghĩa của ca khúc này thậm chí còn mở rộng thêm. Những tâm tình với ý định ban đầu của tác giả Minh Đức Hoài Trinh là dành nhắn gửi bạn bè đang ở trong trại tù cải tạo nay có thể được mọi người Việt trong và ngoài nước cảm nhận như là dành cho bất cứ người Việt Nam nào bị đưa vào ngục tù dưới chế độ độc tài.

Giữa bầu không khí trĩu nặng xót thương và phẫn hận trước cảnh hàng loạt người yêu nước đã và đang lần lượt bị chế độ tuyên án khắt khe và giam cầm, chúng ta lại cùng nhau nghe Ai Về Xứ Việt qua giọng ca của chính nhạc sĩ Phan Văn Hưng.

 

Phan Văn Hưng hát Ai Về Xứ Việt (1978) – với lời ca (Nguồn: Kênh YouTube cakhucbathuvn)

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

  • long nguyen viết:

    1978, trại cải tạo, bát cơm tươi

    Tù cải tạo thời điểm đó thật ghê gớm. Ăn khoai mì khô thay cơm triền miên với muỗng nước muối. Ăn tươi là từ ngữ thời đó, có nghĩa là ăn có chất thịt cá. Một năm chỉ có 2 ngày ăn tươi. Lễ QK 2/9 và ngày mồng một Tết Âm Lịch. Con heo làm ra phần đồ lòng tim gan và cái thủ lợn cùng với bắp đùi được trừ ra, gởi lên cán bộ quản giáo và vệ bịnh của trại dùng. Phần còn lại kho muối chia đều cho khoảng 600 người. Mỗi người được mẫu thịt bằng ngón tay.

    Nhưng có lẽ sự kinh khủng nhất là sự bị cô lập với thế giới bên ngoài. Dĩ nhiên, tù nào cũng là sự cô lập. Nhưng sự cô lập ở đây tăng gấp đôi. Bởi vì xã hội bên ngoài lúc đó cũng là sự bao vây và thay hình đổi dạng đột ngột kỳ lạ. Ở giữa trại tập trung là cái loa phát thanh trên cột cao, truyền toàn tin tức đanh đá dồn dập như là xã hội tưng bừng đang thay hồn đổi xác. Thế giới thì lanh lảnh ba dòng thác cách mạng trong thế tiến công tư bản đế quốc đang giãy chết. Ca nhạc nghe tiếng the thé kiểu những bàn tay đi lái máy cày ngày mai đang bắt đầu từ ngày hôm nay bla bla bla.

    Tù cải tạo lúc đó số phận rất nhục nhã. Tù không có bản án, không có ngày về, chẳng có thế giới nào biết tông tích ở đâu. Trong tù, nếu tỏ ra cứng đầu chống đối thì bị dộng bị đánh bị cùm chân. Thậm chí bị bắn tại chổ không cần xét xử.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)