tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Thơ là âm-nhạc trong ngôn-ngữ rất tự-nhiên (a priori) của con người, mặc zù không fải ai cũng là thi-sĩ. Thơ hay (tuyệt vời) là đỉnh cao nhất của ngôn-ngữ, và thi-nhân đúng là một vũ-trụ nhỏ có trong tâm-hồn mình nhiều sợi “tơ” va vào cảm-jác để thành thơ.
tưởng đâu còn hè
mỏ gõ kiến đùm đụp thêm vài tiếng
trưa không rớt xuống vỏ cây vụn
chỉ vài tiếng lào xào ươn nắng
Lạc vào sân chim Đồng Tháp Mười, bạn ngồi chồm hổm trên xuồng ba lá. Tư thế cân bằng bấp bênh. Xóa đi bao buồn phiền, tham vọng, rối loạn kinh tế. Nghiêng mình vốc nước rửa mặt. Một đàn cò trắng bay la đà, con diệc xám vục mỏ bắt cá.
Dường như người ta chẳng buồn nhớ tới các từ ngữ “tham dự”, “gia nhập”, “cộng tác”, “hợp tác, “đóng góp”, “góp phần”, “góp mặt”, “tiếp tay”, “dự phần”… vân vân… cứ… “tham gia” cho… tiện, đỡ phức tạp. Nói chung thì cũng là… “tham gia” thôi.
tôi hay làm bộ nói rằng tôi biết rất nhiều về mùa thu
thậm chí những bí mật tày trời của nó
như ngày kia nó đã đưa mắt õng ẹo tư tình với cơn gió lạ
khi anh chồng chỉ vừa mới quay đi
Mọi người đi vắng đã khiến tôi không kềm nỗi trước nét đẹp tuyệt vời. Tôi ôm chặt Tuyết, hôn lấy hôn để. Tuyết chống cự kịch liệt nhưng tôi cứ ôm riết… Chừng nghe tiếng khóc nức nở của nàng tôi ngỡ ngàng nới lỏng vòng tay.
Sơn nước bóng lộn lên, mặt trời lộn xuống
Sau ót mịn màng của em
của em
của em
sáng.
mẹ hái hoa để riêng kính con yêu
lòng vẫn ước trao tận tay ái nữ
khoảng tử-sinh có cây cầu vô ngõ
Trên lề đường có chiếc ghế còn mới
như người nằm co quắp chỏng chơ
chuột làm trò đuổi bắt
đám mèo cái kêu đêm
Triết lý thẩm mỹ của Steve làm tôi nhớ đến một thành ngữ đại loại như sau: “Thời trang là những gì trông đẹp mắt lúc này nhưng sẽ thành xấu xí về sau, còn nghệ thuật thì có vẻ xấu xí lúc này nhưng sẽ trở nên đẹp về sau.”
Ở tuổi bảy mươi bảy, nếu còn chút dương lực, [Philip Roth] cũng không còn coi tình dục là quan trọng. Chỉ còn có tình yêu. Và không chỉ là tình yêu nam nữ. Có niềm say mê lớn hơn nhiều : sáng tạo…. Bao giờ ta còn gây ngạc nhiên và gây tức tối cho đối thủ trước mặt là ta còn …sống được.
Giờ, nàng ta không bao giờ còn muốn vò nát
hơi nước dâng lên từ chân nàng như một tương lai
một câu hỏi, có vẻ như được giải thoát
với những người điếc không bao giờ lắng nghe
sống động hơn ý nghĩa của sự thay đổi
Ngày 30 tháng 09, 2011, ổng Thống dân sự Thein Sein đã ra lệnh hoãn công trình xây con đập thủy điện khổng lồ Myitsone của Trung Quốc trên sông Irrawady …. Tổng Thống Thein Sein cho rằng dự án đập Myitsone “đã đi ngược lại nguyện vọng của dân chúng.” Đây có thể coi là bước tiến đột phá trên đường “dân chủ hóa” biểu tượng nhất.
cái bóng đắng nghét đi dính vào tường
tự rút ngắn tôi trần tục chính tôi
ra khỏi âm thanh cát vô vọng
bằng thế kỷ này tắt lặng
Đêm đậm đặc, những vì sao trắc trở, em trong chiếc mền cuốn tròn nỗi cô đơn. Đôi lúc con nước nổi điên, nhận chìm mọi thứ.
Cô bé nói: – Anh chỉ nên tới Huế một lần thôi. Lúc đó là tháng Bốn, hoặc tôi vừa nhớ sai. Mưa đã bầm mặt đường. Tôi ở bên em. Em hơi tiều tụy, trong lúc ánh đèn trên cao đang gắn rất nhiều cành nhánh vu vơ vào thân thể con người. Em ngậm miệng. Em mở miệng, thả khói.
Vâng, xin được lịch sự lần cuối… mời bạo chúa
vô nhà thương điên. Tầng cuối địa ngục
nơi dựng xây bằng tro cốt những sinh linh dân tộc
mình
điêu linh
Ngày lùa đám đông vào thành phố man rợ
Súng bắn vào đầu lương tâm
Bom nổ tung ý thức
Chủ nghĩa ôm phế tích tiêu điều lên ngôi bá chủ
để lại tiếng thơm nhé.
để lại gương sáng nhé.
để lại thế hệ mới nhé.
mai về
nhớ hành tinh tụi em.
Ánh sáng và bóng tối – quyện vào nhau trong một tâm thể bị phân chia – sẽ đóng dấu công thức tâm linh của Hesse qua tác phẩm Sói Đồng Hoang và Narziss und Goldmund. Những yếu tố này được kết hợp với một lưỡng phân khác: ảnh hưởng đối chọi giữa mô týp người cha và người mẹ.
xin bạn đừng lục lọi linh hồn tôi
như một con chuột chạy khắp căn nhà
trống không này
xin bạn đừng để lại đây dấu tích của cuộc đời bạn
Tôi đã bị đuổi chạy
những cuộc chạy tiếp sức từ giấc
ngủ này đến giấc ngủ khác
giẫm đạp lên từng giấc mơ mình
ngay từ đầu hôm- đúng tôi
nhưng đấy một tôi thực
đứng chứng kiến một tôi khác lục tung hết mọi mặt đêm
tìm giấc ngủ đã thất lạc
Thơ, đối với ông, như một đóa Thạch Hoa. Thi sĩ, đối với ông, như một Thuật Sĩ luyện kim, hứng trọn Lộc Khổ Đau ở chốn trần gian nầy, trầm mình trong hồn cốt của Chữ, âm vang và sắc màu, để thấy, nghe, cảm ứng với cái Đẹp trầm thống, bi thiết và u uẩn của kiếp người.
Cầm dương khúc, cầm sầu. Khúc mãi mãi…
Đàn ai
Ngăn-ngắt trời tây phương
Tôi đứng bên hồn chiều ngây dại
Hồng tuôn thanh thót tới đêm trường.
Bình Luận mới