Bài đã đăng của Phạm Mạnh Hiên
bay theo chiều mưa muộn sàigòn ♦ trú ẩn…
tôi chiêu niệm tôi
một góc khuất
bóng tối
che mất
khuôn mặt người
mùa hè nâu ♦ mây cũ ♦ sương mù hôm qua ♦ màu tranh
đẩy lùi phía sau
đất xếp hình tôi đi
hội chứng trinh tiết
tình nhân gọi đen
Triển lãm Đen 14 của Phạm Mạnh Hiên ở Tự Do Gallery
TỰ DO Gallery trân trọng mời bạn đến dự khai mạc
ĐEN 14
triển lãm cá nhân của Phạm Mạnh Hiên
10g sáng Thứ Bảy, ngày 10-5-2014 tại 53 Hồ Tùng Mậu, …
tôi không thể vượt qua
những con bò trì độn
tôi ở giữa chúng tìm thấy
người mù sành điệu
cuộn lại bao tiếng chuông
ở nơi nào đó
bị đóng khung bị cầm giữ dịch chuyển trống rỗng
hy vọng rửa sạch những cú vặn xoắn đập vào ký ức
dối trá hình dáng mù bám dính bên trong nguyên âm
trên âm thanh trắng ♦ thời tiết ngắn
cái bóng đắng nghét đi dính vào tường
tự rút ngắn tôi trần tục chính tôi
ra khỏi âm thanh cát vô vọng
bằng thế kỷ này tắt lặng
phác thảo mới ♦ nhìn lại tượng
mỗi lúc tôi tan chảy thật nhanh
trong bóng vũng đom đóm
cây sớm mai
trong cách biệt lau rửa
để làm nên một phần nền nhảy múa ♦ chia phần
để nhảy múa được tôi bắt chước một bồ tát
bên tây tạng
tự trói tay chân lại
soi mình đá cao rớt hột
khe mở hẹp ♦ ống nghiệm ngày và bóng
mạng nhện thời tiết trắng tích trữ
âm bản con còng nằm gõ trong hang
sủi sâu hoắm mạch biển mảnh trăng nhợt
mặt phẳng bầu trời ướt sũng
nghĩ thật lãng mạn
tôi và em đi dưới ngày trăng đẻ non
như mê đắm đáy mùa nhịp vàng
không biết phải làm gì lớp sỏi vụn trong môi
thị dân
cách tự tử hoang dại còn lại từ thế kỷ trước
xả xuôi chín ngắt những con lộ xương cá
tôi là tên đàn ông đánh bóng vào cái lỗ rú giật
bên trong cây thập giá
trông thấy lụi tàn
ta leo lên đĩa bùn nếm
cơn điên thò lưỡi
nhuộm lại màu da đơn giản
trong lò tẩm linh hồn
cùng mưa tận hiến
ta đang trượt xuống mưa xưa cũ
ta dưới lớp mặt nạ ướt
người và hơi thở người
tràn qua đêm xanh ngút
cảnh quan nhìn tới
bên nhau chút nắng xanh cứng lạnh
tràn qua da thịt
cát trong lồng ngực em
lấp lánh
nhìn sâu cơ thể
một khởi động không chắc chắn
tay vuốt giọt tro tàn
chọc cho thân thể màu ngước lên
thế giới đang kéo ra
đuổi bắt lỗ thủng vô tận
bóng của chạng vạng
tôi để khuôn mặt mình rơi xuống
khi em vụt qua bóng chạng vạng đậm đặc
cầu vồng rất xa cũng rất gần
màu xuyên thấu da thịt
thơ 3 câu (10..25)
đi đi
đứng đứng
bất ngờ cái thân báo ứng
đàn bà đẻ
đàn ông khỏe
bụng dạ trần gian nôn oẹ
khúc quay hư ảo
chống lại bốn bức tường gương phẳng
chống lại sự vận động lướt tới
bản sao âm hồn ướt
tôi cố trườn ra cõi sống rữa đã chết
một ví dụ hình thể ♦ cửa hẹp
đường cong bị tổn thương
cơ thể ban ngày cơ thể ban đêm
thành phố
tiếng chim kêu đặc lại
chất dẻo cấy trong đầu

Bình Luận mới