ta đang trượt xuống mưa xưa cũ
ta dưới lớp mặt nạ ướt
người và hơi thở người
tràn qua đêm xanh ngút
chống lên thân hình ta dở dang thổi ruỗng
tìm đâu bến bờ của gió
lạnh cóng khi trở về
một vết cắt mù sâu giữa lòng đất
ta bị hút vào
loài bướm đêm tận thế
cùng lúc đêm trắng buốt từng tảng đá
đêm ngậm bốn bức tường ẩm tối
đêm khổng lồ
ta có gì trong không gian phủ lấp
bên em xác thân thuần khiết
không ngừng chuyển động
không ngừng tìm kiếm vết thương cũ
tình yêu mở ra
tình yêu khép lại
ta trong trống không đu đưa
chút hoài nghi ngày kết thúc
về ánh sáng về cơn mưa giấu mặt
nỗi hoàn hảo bóng mình lướt qua
màn khói pho tượng lệch
trên bờ hoang vũ trụ
.