mỗi lúc tôi tan chảy thật nhanh
trong bóng vũng đom đóm
cây sớm mai
trong cách biệt lau rửa
chuồn chuồn ngủ
réo vang hơi ấm
chao đảo dưới cánh cửa mờ
tôi ở đây ngâm ngón tay tro cháy rực
treo trượt gương mặt xa lắc
lên móng ươn bầu trời
có gì khác cội nguồn
tột cùng của vực thẳm
tiếng gõ cửa đêm
ta đến
khuôn hình xâm thực dò tìm
bên trong sự trong suốt
màu rêu đen kín
đang kết hợp
đang rách toạc
lằn vai sâu giữa cơn mơ xám
ta đến
bóng con dốc
tỏa rực muối của đêm
của tiếng động không còn ánh sáng
che hơi thở tràn ứa
tưởng chừng mặt bên kia của khuôn mặt đất
một hóa thân mỏng dính
lớp nước cạn bốc hơi
ấp đình, 10-2011
.