bầu trời kia
trong cơn rét run
ta nằm xuống
bầy kiến đen
múa
chó sủa
nửa đêm lắng nghe
những sợi tóc
ngạt thở
co rút trong gió
trong hốc sáng
nhìn lũ gián đẻ
tiếng đập ngón tay
càng ướt hơn
những ký hiệu bật dậy
ngậm chín
như ngọn nến xa
tràn bờ qua màn khói mỏng
từ một tờ giấy cũ
trôi đi
da thịt ta
ném ra ngoài
.