mưa tháng bảy em
đổ khuất hốc đêm bất động
nước dài nứt
mạch nguồn trải dấu khô
vời vợi
cắt tròn lối thôi miên
phía chân trời
mùi tức tưởi xanh
cơn sốt
tôi hồ nghi nhũ tóc rỗng
dẫm xuống chiều thạch tím
gió hiển nhiên chúi ngã
trong góc phòng chạy ngược
làn da vuông cô đơn
nỗi hoài thai nguyên thủy
đỏ chiều cửa mở
mưa mưa
nuốt mù chấm sao lửa
âm nghĩa mắt lạ
dội ngực trắng huyền lặng
mưa tháng bảy em
đổ đầy lằn ranh tiếng động
đám mây cá bơi
chồng lên chồng lên
vệt rong rêu ứ muộn
dò tìm chính mình chiếc dây treo
hình nhân gian từng giọt
đêm đói nắng
mưa mưa
tôi trổ chùm ảo ướt
lõm hoang môi
lần cạn
chuông chảy về đâu
mưa tháng bảy em
.