Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

trích ‘Thơ Joseph Huỳnh Văn’

Từ thi tập Thơ Joseph Huỳnh Văn (Giấy Vụn, 2011)

 

 

 

Cầm Dương Xanh

 

Cầm dương khúc, cầm sầu. Khúc mãi mãi…
Đàn ai
Ngăn-ngắt trời tây phương
Tôi đứng bên hồn chiều ngây dại
Hồng tuôn thanh thót tới đêm trường.
Hồng tuôn. em trắng muốt tay dương
Thôi đã nghìn xưa hương khói bay
Đàn im. tôi biết làm sao thấy
Đêm qua tôi chết quá ngất ngây
Đêm qua tôi chết quá không hay
Đàn im. tôi biết làm sao thấy
Réo rắt. em tinh khiết buông tay
Réo rắt. em trong suốt như mây.
Cầm dương khúc, cầm sầu khúc. Mãi mãi…
Đàn ai ngăn-ngắt trời tây-phương
Xanh đoá hồn tôi xanh lá lệ
Trong vườn tôi xanh đẫm tinh-sương.
Ôi khúc cầm xanh
sầu quý-phái
Mưa trầm xanh cầm mộ ngát xanh

Chú thích của Giấy Vụn:

Bài Cầm Dương Xanh trong lần in này đã sửa lại theo bản nhuận sắc bằng thủ bút của tác giả trước khi qua đời, bản gốc trên Tập san Văn Chương, số Trung Tân, nguyên văn như sau:

Ôi khúc cầm dương khúc sầu quý-phái
Đàn ai
Ngăn-ngắt trời tây phương
Người lắng
mơ lên chiều
xanh vương…
Hồng tuôn thanh thót suốt đêm trường.
Hồng tuôn. em trắng muốt dương tay
Thôi đã nghìn xưa hương khói bay
Đàn im. tôi biết làm sao thấy
Đêm qua tôi chết quá ngất ngây
Đêm qua tôi chết quá không hay
Đàn im. tôi biết làm sao thấy
Réo rắt. em tinh khiết buông tay 
Réo rắt. em trong suốt như mây

Ôi khúc cầm dương khúc sầu quý-phái
Đàn ai ngăn-ngắt trời tây-phương
Xanh đoá hồn tôi xanh lá lệ
Trong vườn tôi xanh đẫm tinh-sương.
Ôi khúc cầm xanh sầu quý-phái 
Mưa trầm xanh cầm mộ ngát xanh

 

 

 

Trời Hoang Mang Tiếng Hót Lạc Mây Sầu

 

Chết giữa chiều
Rừng thâm u ôm mặt
Gió mù lên
thương xót vọng đất sâu
Quên đường về
khép mắt
sao tưởng nhớ
Cây thiết tha theo gót lá qua đồi
Hồn xa vắng
Lòng suối xưa rạn vỡ
Ôi đoá hồng hấp hối ngực tinh mơ
Cánh môi tàn bơ vơ
ủ máu
Cười đớn đau khắp đồng nắng chiều
Khăn lụa về yêu dấu bóng chim
Tìm trên đá
Cọng cỏ vàng run rẩy
Trời hoang mang tiếng hót lạc mây sầu
Dấu máu chiều hiu hắt
khép hồn hoa
đoá lệ đỏ khắp hoàng hôn quạnh quẽ
Nhẹ chân về…
Rực rỡ nắng
Chuông ngân
Hồn đạo lâng lâng đời
vang ngực
Cơn đau tim ngây ngất hương
nồng nàn
Trầm lặng ngàn thu bên chân Mẹ
Im nghe đời lên khắp nắng tàn
Ôi bụi trắng
chân mang sầu cổ đạo
Hồn chim về thổ máu hót sao khuya…

 

 

 

Têrêxa Tên Của Em Trong Đám Lá Khô

 

Têrêxa,
Ôi tên em
Têrêxa trong đám lá khô
Mùa thu mở cửa mộ vàng
Reo rắc lời thơ ấp ủ
khắp đồng hoang trắng xoá tên em
Têrêxa bát ngát…
Đốt hết chiều tà
lặng lẽ hát bên rừng hiu quạnh
gương mắt em lạnh lẽo vừng trăng
Xa vắng
“Têrêxa”
lá khô thì thầm
“Têrêxa” rưng rức sầu quanh nắng
Người nghe chăng trong gió “Têrêxa”
Ôi! hương cỏ
Mùa thu về đỏ ối đồng trinh bạch
Cỏ non dày khắp mặt đất thương đau

hồn sầu lên xanh
quanh chân nàng nhẹ bước
Mùa nước mắt không tan trên lá: “Têrêxa”
sầu khúc chiều tà
ngân vang hồn đá cổ
gặp tên em khắp máu tuyết mênh mông
ngày giá băng tuôn rơi thương nhớ
tên của em tan vỡ ngực trời chiều
“Têrêxa” mãi mãi xót thương
lời tuyệt vọng đoá môi sầu bừng nở
Tên của nàng mờ mịt trong mưa
Mưa, Mưa, Mưa
Mưa buông ngàn nụ tím giữa hoàng hôn

 

 

 

Thi Sĩ

 

Lời thơ trầm biển tuyết
Dòng huyết băng réo rắt cổ chim
Đôi cánh gãy
chìm chân trời rạn vỡ
Thạch Hoa ơi, mở cửa đón chàng
Ai chôn trăng tàn khắp gió bão
ngọn dao sầu yêu dấu ngực hoa
Mịch La. Mịch La
lệ lòng gieo đoá thạch tan tành
Vừng đông lạnh nhớ rừng tùng kiêu bạc
Khuya trốn theo tiếng hát trên đồi xanh
Biển tuôn mộng âm thanh đá trắng
Cười mưa rơi trầm lặng
Đại hồ cầm
Về câm giữa môi sâu nước biếc
đoá bạch hồng
tử biệt mùa thu

Chia tay từng cánh trắng não nùng
Thời hiu quạnh…
mơ chập chùng đáy ngục
Tịch liêu khúc
sao mãi mãi đầy trời
Gởi lên vai những mảnh đời băng giá
Núi đá chiều thương xót
ngã lòng tay
Rót rượu xuống bình minh chìm đáy lệ
đưa hoa về
thắm nở chốn xương tàn
Mưa ủi an vừng trán kẻ cô đơn
rừng oan trái hò reo mùa thống khổ
Hoa trở về đổ máu khắc thơ
Hãy mở ngực đón lời chàng,
hỡi đá
hồn dạ khách gục ngã đêm rằm
chân thềm xưa
trăng rét mướt xa xăm

Đại hồ cầm
âm u chôn triền núi
Giữa đêm thu
mưa vùi dập cung sầu
ẩn tình khuya
lệ thấm ướt sông sâu
đàn ru mối thương đau lòng đá
Ra đi…
theo tiếng hát đồi xanh
nhân ái lệ trao tay vừng đông lạnh.

 

 

 

.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

1 Bình luận

  • Nguyễn Hoàng says:

    Một trùng hợp: damau có Hermann Hesse (qua dịch giả Ngô Thị Thu Thủy) và Joseph Huỳnh Văn (qua NXB Giấy Vụn và Nguyễn Lương Vỵ) trong hai ngày kế nhau. Trong trí nhớ, tập san Văn Chương mà Joseph Huỳnh Văn là một nhân vật trụ cột và những cuốn sách dịch của Hermann Hesse, của Erich Remarque, Andre Gide, … là những điểm sáng treo trên những sạp sách miền Nam, miền Trung của những năm sau Mùa hè Đỏ lửa 1972 (MHDL = tựa một tác phẩm của Phan Nhật Nam). Hesse đã đi qua những cuộc chiến tranh mà ông không muốn thấy trên quê hương nước Đức của mình. Ông không ngờ đã lại đi tiếp cùng một thế hệ khác ở phương Đông đi qua một cuộc chiến tranh không kém bạo tàn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)