tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
3 bức bột màu trên giấy:
ngồi nơi hư vô (2010)
nhìn trong tần ánh sáng (2010)
vệt đêm (2010)
Họ cần khẳng định bồng bột tiếng nói của mình. Họ ngao ngán những cái xoa đầu, những phán bảo. Họ lại đang ở tuổi cuồng nhiệt nhất. Họ muốn ích kỉ khư khư giữ lịch-sử-tôi, phủ nhận những thứ lịch sử đã lão hóa qua các bài học giáo khoa, các phán xét đạo đức đã hết sạch bí mật.
Xứ sở ấy nằm ở một bán đảo có dáng hình dặt dẹo cách đường Xích đạo một quãng ngắn nên nhiều người dân ở đây còn gọi nước mình là Xích Đạo Thổ. Xích Đạo Thổ là đất nước của thơ ca, đặc biệt, ở nơi đây có nhiều sử thi (xin đừng hiểu là những xác chết lịch sử).
thế đấy, cuối cùng ngươi cũng đã bay đi
quắp hết ta theo nốt
trú xứ này và cả nỗi vui con người trong ta
xác xơ và hoang vu trở lại
bố khỉ, anh uống gì, đứa con gái mặc áo trễ ngực bán cà phê vỉa hè bên hông nhà tang lễ nhìn tôi cười cười mời mọc, ngày nào chẳng đi qua, thèm muốn chết, bây giờ thì có cớ rồi nhé, cho anh li bạc xỉu
trước mặt tôi phía bên kia đường là một chùm bò cạp, mùa này mưa dữ thần
một năm thành phố chủ trương
bắt hết ăn mày
(loài người mơ
một đêm thức dậy thành người Việt Nam)
Nếu được mô tả về thời đại của mình, đa số dân làm thơ sẽ bảo nó tối ám, buồn rầu, điêu đứng. Ấy không là một lời ta thán quá đáng. Nhìn ở một góc độ nào đó thực thì thời đại của chúng ta đang sống có lúc tối ám, buồn rầu, điêu đứng. Dưới mắt thơ ca chúng trầm trọng hơn…
Tại những thời điểm náo loạn và bất ổn, vai trò của thơ ca là thổi bùng lên ngọn lửa hay xoa dịu những cơn thịnh nộ? Suốt hàng thế kỉ, thơ ca đã chứng tỏ hiệu lực đáng kể của mình ở cả hai vai trò đó. Trong bối cảnh bất ổn dân sự vào những năm 1970 ở Mỹ…
Cuối cùng thì Nàng Thơ đã trở mặt
phản bội lão sau một thời gian rất
dài nàng cùng lão má ấp môi kề
ân ái mặn nồng bởi lão đã tham
điều gì sẽ xảy ra
khi tôi lật ngược thời gian
và đặt trước mọi thực thể nhân gian
một dấu trừ
tôi đứng ngáp hả họng tiếng vang xa nghe rõ to con đường trước mắt đằng đẵng ai bất nhân nhổ hết mấy bụi thược dược “i will be gone!” thuần câu nói nơi cửa miệng hiện giờ các ý hướng còn rời rạc nhưng đã trộn lẫn nằm phía tay trái bộ não cứ nhúc nhích
Như thể đã phát âm sai
ta cứ nhắc đi nhắc lại tên mình,
mỗi âm tiết là một lát bê tông
ta tự trói chân để được thân yên ổn.
Tôi cũng quá mệt mỏi làm cư dân của xóm thơ nhà lá. Nhà thơ hoàn toàn vô hình và vô dụng trong xã hội này. Trong lúc xã hội Mỹ suy sụp, nhà thơ chẳng có gì để đóng góp vào cuộc hội thoại. Rất ít người lên tiếng, và những người dám lên tiếng cũng chả được ai nghe.
Là một nhà văn lạc hậu, tôi hiếm khi lên mạng, và Mùa Xuân Ả Rập trôi qua ngoài tầm hiểu biết của tôi. Tuy nhiên, dù đứng bên lề, tôi vẫn không tránh khỏi bị công an xách nhiễu. Khi các viên chứa an ninh công cộng khám phá ra sách của tôi sẽ được xuất bản ở Đức, Đài Loan và Hoa Kỳ…
Viên sĩ quan nói, mày là cái đuôi của bọn phản động nước ngoài.
Một nhà nước pháp quyền không bao giờ tồn tại trong một thể chế độc tài.
Một viên công an nói, nếu mày tiếp tục viết theo kiểu những bài trên Talawas, bọn tao sẽ củng cố hồ sơ bắt mày. May quá, Talawas đã chết.
không như cái chết của chủ tịch hay tổng thống, của cả 2 phe
bọn họ tự liệm chôn không rềnh rang tang ma phúng điếu
và bọn người đưa, tiễn cũng không hề nhân danh một lý tưởng hay chủ nghĩa nào cả
lặng lẽ, vô danh tiểu tốt
Một tên côn đồ chạy tới ôm thầy và khóc
Thầy ơi, đừng chết
Tôi không có ý định giết thầy
Nhưng một người đã chết có sống lại được không?
con cặc tôi xin lỗi đã làm cái của nợ báo đời
làm tôi ba xạo với đàn bà
làm tôi lo lắng không có tiền làm sao dám sinh con
mỗi đứa con như nợ một căn nhà
Homer cũng mang màu sắc chính trị. (George Bush thăm những bức tường thành Troy). Cuốn Bhagavad Gita (mà J. Robert Oppenheimer nhắc tới khi chứng kiến trái bom nguyên tử đầu tiên nổ trong sa mạc New Mexico) đã và còn mang sắc thái chính trị. Những vở kịch của Aeschylus, Sophocles và Euripedes…
Cô ấy bảo lẽ ra cái lưỡi không nên trơn tuột như thế. Tôi nói nếu như không liếm láp ngày này tháng nọ thì đâu đến nỗi.
Không có ai bị đem bắn vào buổi chiều u ám nầy
Không có tượng đài thần tượng mới dựng lên
Bạn cứ yên tâm nốc bia Đức sóng sánh
Và tán tỉnh cô tiếp viên quê Bến Tre mới vào làm
Chúng tôi, nhiều thế hệ
Bị giữ lại bởi đèn đỏ
Chúng tôi không cất bước được
Chúng tôi không bay lên được
We stand at the intersection
Generations of us
Khi anh tôi
trở về từ cuộc chiến
trên trán anh có một ngôi sao bạc nhỏ
và dưới ngôi sao
một vực sâu
Quả tình tôi cũng chẳng hiểu tại sao! còn bảo đâu đó người ta rung chuông báo tử thơ (…) tôi thực sự không biết có chuyện ấy, dẫu có đi chăng nữa thì làm sao thơ chết được mà báo tử (!) và thưa chị, tôi không hề [có tham vọng] hướng tới một thứ thơ nào cả, lực bất tòng tâm chăng?
Căn bệnh trong làng thi ca nhiều trò nhiều kiểu, nói mãi không hết được. Thơ cũ chê thơ mới không biết niêm luật thơ. Thơ mới chê thơ cũ gò bó trong vần điệu lỗi thời. Bên nào cũng đúng. Có một điều quan trọng mà không bên nào chịu hiểu là làm thế nào cho thơ hay. Đó mới quan trọng.
người ta tìm thấy một số con ruồi
đẻ trứng trong họng một số người vào buổi sáng
chúng tôi bay ra
và chúng tôi bay ra
đón mừng cuộc sống này
Lời nói không thanh âm
Một hồ nước khô
Trên ý tưởng cạn nguồn. Ta đi xuống vực sâu đó
có lẽ tổng thống chuyện trò với ai đó mỗi ngày
đôi khi đôi môi ông mấp máy, nhưng âm lượng chúng ta lại quá thấp
đôi khi tiếng ông là một phần mười âm lượng tôi
đôi khi tiếng ông run rẩy bên trong mười giọng tôi
Bình Luận mới