tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
eyes là đôi mắt
tóc là hair
kiss là nụ hôn
bàn tay là hand
foot là bàn chân
mỗi lúc tôi tan chảy thật nhanh
trong bóng vũng đom đóm
cây sớm mai
trong cách biệt lau rửa
Lượng khách Trung Hoa chiếm đầu bảng, rồi đến du khách Mỹ và người Việt đang sống tại Mỹ, theo sau là du khách từ các quốc gia như Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan, Úc, Pháp …. Lượng khách [thứ ba] này [hiện] gia tăng, ước tính có thể đạt đến hơn 4.5 triệu cho đến cuối năm.
tôi chỉ còn bốn mươi phút nữa để đi đến giê ru sa lem
tôi phải gặp đại diện các tôn giáo lớn đang đóng quân tại đây
tôi có ba mươi giây diễn thuyết
đã chuẩn bị từ ba mươi ngày trước
những vị kia có hai mươi giây, mười giây, tùy theo sức
dân đen một ngày ăn thịt
sáu ngày ăn rau
bệnh viện một ngày thuốc nhẹ
sáu ngày chích đau
vòi nước biến động(?!)
lúc nóng, lạnh
cảm giác rùng mình
khi nghe có người nói tôi đang cầm trong tay một loại tiền giả (tiền giấy)
Có lẽ con người sẽ đỡ phức tạp hơn, đỡ rắc rối hơn nếu tìm ra tri kỷ, nghĩa là bớt cảm xúc chính mình đi một chút hay tăng thêm một chút, hay trộn nhào nó vào với cái gì đó vô hình?
Khi nào con người tràn đầy cảm xúc? Khi một mình. Thế mới lạ.
để chữ lên tiếng
âm tiết rên xiết của lúa vàng
& máu là vị mặn
từ đất, bị rút kiệt
vang tiếng nguyền rủa.
viết là
đi lang thang với vài cái của nợ
của hạnh phúc mà người ta khoác trên mình
và cho người ta thấy
sự trần truồng của quần áo
Chí Phèo nay đã trở thành ông Nhà Văn
Chí Phèo nay đã trở thành anh Thi Sĩ
Thị Nở giờ đã hóa thành ả Hoa Hậu
Thị Nở giờ đã hóa thành nàng Siêu Mẫu
Cả ngày ngồi ém trong bìa rừng, trong đầu hắn lóe lên hình ảnh những trận xáp lá cà, những ánh dao sáng lóe, một cái nháy mắt lúc đó cũng gọi là lâu. Trận tối nay là trận sinh tử, một địch mười. Kinh nghiệm chow hắn biết cơ hội rất mong manh. Phải thanh toán nhanh, một nhát một mạng.
khai tử con đường quay trở lại
trăng cụt đầu bấp bênh trên cao
em trở chứng cười đùa huyên thiên tuổi chiều bứt tung thi án
anh đang, và nàng và những chiếc cửa
sự chừng mực mua bán, không quá lịch lãm
khoảng cách, không làm vỡ một cái gì
Lỡ nhọn móng tay rách phổi đá xanh
Nhờ em vá lại bằng máu phượng
Tối ám tháng Tư mưa vò chuột rút
Cuộc Triển Lãm Hội Họa ‘Tandem Solo’ (vào ngày 8-9 tháng 10) đã khép lại giữa Biển-Đời. Nhưng những ý tưởng, suy tư, nhận định, và phong cách sáng tạo mới của hai họa sĩ Ann Phong và Nguyễn Việt Hùng sẽ còn tiếp tục mở ra trong những ngày tháng tới.
xoay mặt laptop chi chít chữ vào cô, nhoẻn miệng cười, thực hiền thục, mắt chú mục vô màn hình, mặt đượm trầm tư, đọc vang, đúng hơn cô đề nghị “. . . ta gặp lại, làm tình trong thành phố ấy . . .”
tôi bắt tội ai
cho những đọa đày em chịu?
tôi kiện cuộc đời,
thù hận, hay chiến tranh?
Đọc cái tên, tôi ngạc nhiên mở to mắt nhìn kỹ thêm. Ông chính là nhà thơ tôi ái mộ. Năm ngoái, tôi có mua tập thơ đầu tay của ông được quân trường phổ biến. Có một câu tôi đọc một lần mà nhớ mãi: “Chưa đến với em môi sóng đã cười” (* thơ Hữu Phương)…
“…[T]rong thi ca, biết bao nhiêu khoảng trống thực sự bàng bạc khắp nơi, giữa những chữ, giữa những đoản khúc cấu kết nên bài thơ…; sự thành công hiếm có và diễm tuyệt trong cách đưa một sự vật tưởng tượng vào trong một không gian thích hợp ….”
Lặng một bóng thầm
Ngó lên người, câm
Lóa bóng trời gần
Chói chan hình ảnh
Mặt trời bơm máu cho thành phố hụt hơi dân chủ. Tháng Mười, dọc các bến cảng, những con tàu run rẩy dạt vào bờ tránh bão.
Với khuynh hướng nghệ sĩ, bạn là một loại kền kền lượn lờ trong đám đông: vì bạn luôn chủ tâm khai thác những … người chung quanh. Mặc dù nghệ thuật, trong khái niệm này, là một sự bóc lột, nó cũng là một cống hiến, và do đó, tương quan với tình yêu. Đôi khi tôi không thể tưởng tượng được sự tuyệt vời và nét đẹp của con người.
Khi xứ sở đã đổi thay, xã hội đã chuyển hóa, mà vẫn chưa rời bỏ “trong cơn mê này, gọi mùa thu tới, gọi mãi tên nhau…”? Giờ đây, nếu tôi có “gọi nắng” là để cho ấm áp cái mớ xương già khọm trên đảo sương mù, chớ đâu có để cho “tóc em cài loài hoa nắng rơi”.
Nhà thơ lỡ thời là nhà thơ hay. Nhà thơ theo thời là nhà thơ dở. Nhà thơ vượt thời là nhà thơ ngốc.
cây cỏ có chủ hết rồi,
núi cao dành người kháng chiến,
sông sâu tôi suýt chết đuối lần vượt biên không thoát,
còn biển cả
váng dầu che đậy xác thuyền nhân.
Ở đó, tâm không sợ hãi, đầu ngẩng cao;
Ở đó, tri thức tự do thực sự;
Ở đó, thế giới không bị những bức tường chủ quan chật hẹp cắt chia manh mún;
Ở đó, lời nói thốt lên từ sự thật thẳm sâu;
Bình Luận mới