Bài đã đăng của Trúc Ty
Xứ nước, XXVII ♦ Xứ nước, XIX
Như vị thần khuân đá, tảng đá số phận,
anh rảo bước vỉa hè, trong đêm khuya, để nghe
những tiếng ho hen, để
nghe ra, con người già nua,
hồi tưởng hoa hồng tháng Bảy
Sông Mê-kông là chiếc giường dập dềnh thăm thẳm
Trăng sao trên trời và trăng sao dưới lòng sông lắng nhìn
Đời đời kiếp kiếp nói nhau lời ẩn mật vô thanh
giữa chày & cối
để chữ lên tiếng
âm tiết rên xiết của lúa vàng
& máu là vị mặn
từ đất, bị rút kiệt
vang tiếng nguyền rủa.
Sáng sớm ♦ Ở chân trời ♦ Thời kỳ quá độ
chuông, vành tai của thời đại này
bởi điếc nên ở trung tâm sự huyên náo
chim ưng chao liệng trên trời như ngôn ngữ ký hiệu
Bài dịch
tôi dịch cái mõ* Trung Hoa
thành con cá gỗ Việt Nam
và sửng sốt đứng từ xa
nhìn sự khác biệt khó có thể vượt qua
của hai ngôn ngữ
như cương vực đời đời không đổi
tôi không chờ đợi gì về điều này
Đâu đó có phải là con?
nhớ rõ ngày bồng con ra đầu ngõ
một chú bướm vàng hút tia nhìn của con
lá bàng vàng chưa rụng
mà đã rụng một trái bàng non
và mẹ bảo con như giấc mơ thoảng
qua đời mẹ một giấc mơ buồn
…
Tụng ca trà xanh
bây giờ thân nhiệt ta 00
ta tạm lìa thế giới nửa giờ
nắng phương nam làm ta ngột ta thực muốn trốn ra ngồi dưới một tàn cây
thay vì bị ướp vào chiếc hộp làm lạnh này
à nhớ rồi một đêm mùa đông bảy năm trước ở xứ bắc ta ngồi bên một đống lửa
9 bài haiku
mưa mông lung
vén váy
tìm chồng
nhón chân trên giấy
gót chữ nhẹ nhàng
đêm dài trăm trang

Bình Luận mới