*
Những đám mây trắng biến hình. Em biến hình rất khác. Cơn sóng biển quặn mình, ngập lụt cảm xúc, nắng lung linh ký ức, chúng không thể nào mang vác quá nhiều nỗi nhớ!
**
Mặt trời bơm máu cho thành phố hụt hơi dân chủ. Tháng Mười, dọc các bến cảng, những con tàu run rẩy dạt vào bờ tránh bão. Lặng lẽ em khởi hành đi về phía chân trời mất dấu.
***
Chiếc máy bay lặng lẽ lướt nhanh, đèn nhấp nháy. California, Tokyo, Sài Gòn, Paris, Hà Nội – phân hủy trong tôi từng mảnh vụn. Chúng ta chảy máu liên tục với vết thương vô hình ở phòng chờ các phi trường trước khi cất cánh.
****
Dung dịch lãng quên thời gian, tiếng động, hơi thở yêu đương, tuyết trắng, nắng ban mai, thành phố, đại dương – một bức tranh sơn dầu lập thể hỗn độn hằn vết trên bề mặt cuộc sống.
.