Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ở phi trường Tân Sơn Nhất

 

 

 

*
Những đám mây trắng biến hình. Em biến hình rất khác. Cơn sóng biển quặn mình, ngập lụt cảm xúc, nắng lung linh ký ức, chúng không thể nào mang vác quá nhiều nỗi nhớ!

**
Mặt trời bơm máu cho thành phố hụt hơi dân chủ. Tháng Mười, dọc các bến cảng, những con tàu run rẩy dạt vào bờ tránh bão. Lặng lẽ em khởi hành đi về phía chân trời mất dấu.

***
Chiếc máy bay lặng lẽ lướt nhanh, đèn nhấp nháy. California, Tokyo, Sài Gòn, Paris, Hà Nội – phân hủy trong tôi từng mảnh vụn. Chúng ta chảy máu liên tục với vết thương vô hình ở phòng chờ các phi trường trước khi cất cánh.

****
Dung dịch lãng quên thời gian, tiếng động, hơi thở yêu đương, tuyết trắng, nắng ban mai, thành phố, đại dương – một bức tranh sơn dầu lập thể hỗn độn hằn vết trên bề mặt cuộc sống.

 

 

.

bài đã đăng của Trần Hữu Dũng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)