tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
gù cái lưng khòm xuống đời
nhược tiểu
trong lòng mỏ thân phận
tối đen. nơi ánh mắt người dân bản xứ
Một Ngô Bảo Châu được tung hô, được nhà cầm quyền và báo chí VN ôm vào mình như là công sức của VN sau khi giành được giải thưởng toán học Fields danh giá, [cũng] chẳng che giấu được bản chất của vấn đề [là cách chính quyền lãng phí những tài năng trẻ] mà ai cũng thấy.
phừng phừng. mặt đỏ. phừng
giận. lẩy bẩy. run run
gậy dò đường xám ngoét
đầu. mình. và tay chân
I have the soul of an orphan
still trusting the life source from my umbilical stump
tôi có một tấm lòng của đứa trẻ mồ côi
vẫn thật thà tin nơi cuống rún mình đã cắt ra
Có lần hắn làm bánh nhân táo cho chúng tôi, ngon đến độ chúng tôi liếm sạch đĩa. Và hắn cũng biết may vá nữa. Hắn vẫn thường đơm cúc, vá quần áo, mạng bí tất, ủi cà vạt, giặt áo quần cho bọn tôi…
Làm thế quái nào bạn có thể giết một thằng bạn như thế chứ?
có khi chàng leo qua bóng đêm
đặt dấu chấm lên tuổi thiếu nữ
cơn rùng mình ái ân
nở ra vũ trụ
Khoản đãi bạn lưng dài gốm sứ, cừu vắt mây nhồi ổ bánh lểu bểu mực nhuộm kem vàng kem trắng quấy quá chút ngọt. Cỏ mạ lú nhú chồi phong lan củ nổi. Bình minh hồng hào con nít rước các bác lộc vừng đỏ nâu niên trưởng vào lớp giảng thuật thư pháp.
Nhân vật chính là Salagnon sang Đông Dương đánh trận, rồi sau đó thì đến Algérie. Xuyên qua ba cuộc chiến, anh đại úy có cầm súng có bắn súng nhưng hêt sức miễn cưỡng, nhằm tự vệ nhiều hơn.
khi chưa bị lật đổ
báo ca ngợi ông ta là người anh hùng
người vì dân, vì nước
có thể không biết ông ta có nhiều vàng
Mưa! Mưa là gì nhỉ? Mưa từ trên trời xuống, phải không? Nó là nước, phải không? Nước đó như thế nào nhỉ? Có giống nước vòi sen không? Ô, nước vòi sen! Mỗi khi chuẩn bị tắm cho tôi, thế nào Nanny cũng tay mở vòi sen, miệng kêu như hát “Mưa rơi! Mưa rơi!”
Ủ dưới tầng sâu thẳm thịt da
Mùa đông thở linh hồn đồi núi
Mùa hạ ngủ trái tim hang động
Mùa thu phơi nguyên thể thú cầm.
Trong một bài phỏng vấn của báo Thanh niên, phóng viên hỏi tại sao năm nay tỉ lệ tốt nghiệp cao, thì một Thứ Trưởng Bộ Giáo dục VN giải thích rằng “vì thời tiết hôm thi mát mẻ nên các em đã làm bài tốt hơn”, và cũng thêm rằng “Cũng có thể các em phấn đấu lập thành tích chào mừng 1000 năm Đại lễ Thăng Long” (!?)
vùi quên giữa một đời
chợt giật mình bởi tiếng khua của đôi guốc gỗ
mắt hoang mang trong tình cỏ xanh thì
Nước mắt đàn ông
đặc hơn phụ nữ
đông ở 37 độ C.
Đại Học Cần Thơ – từng được mệnh danh là Ngọn Hải Đăng của Đồng Bằng Sông Cửu Long, rất cần có Phân Khoa Sông Mekong như một “think tank” một trung tâm nghiên cứu giảng dạy và là nguồn cung cấp chất xám.
Khi cái chết đến từ dưới chân, người ta vẫn có thể mỉm cười. Khi cái chết đến từ đỉnh đầu, người ta sẽ khiếp sợ. Cái chết đang bổ xuống đầu Thanh Điểu. Nó cứa vào trái tim Tâm. Trước mặt cô bây giờ là một miệng vực, nhìn xuống dưới chỉ toàn một màu đen thăm thẳm…
qua thời đong đưa với lời ru ầu ơ
trong chiếc nôi be bé xinh xinh
người ta vứt con búp bê ra đường
như một dấu hiệu trưởng thành
Không bạn bè với nhau
Thế mà chúng tôi sống bên nhau
Khi hai đứa nằm ôm nhau
Chúng tôi xa lạ còn hơn vầng trăng
Tôi lại hướng về Tuyết, hai bàn tay thon thả có móng dài tô hường đang ôm lấy khuôn mặt. Mái tóc ngắn với các dợn sóng rơi phủ hai bên tai. Tuyết hiện tại hoàn toàn không giống Tuyết của tôi ngày xưa. Ngày xưa Tuyết của tôi tóc thề, e ấp, không son phấn.
Ôi chao chiếc giá vẽ in dấu bao nhiêu là
vết màu, dấu vết của những hưng phấn khi đưa
cây cọ lên tấm toile trắng, cũng có khi tuyệt vọng
cây đa của những thần hoàng thắt cổ
mổ bụng chìa vôi
quết trầu lên lá
lá vàng lá ngọc lấp lánh cây ngôi ngỗi trăm trượng
Các nhà phê bình liệt tôi vào loại tác giả “hội nhập”. Như nhà văn Nguyễn Mộng Giác … đã nhận xét: “ [Đ]iều … độc đáo nhất … là nhân vật chính người Việt của Song Thao không còn là tù nhân của bất cứ thứ ghetto nào …. Ra khỏi cái ghetto quá khứ Việt Nam, nhân vật truyện Song Thao mới ý thức được rằng nỗi đau Việt Nam không phải là nỗi đau … chỉ có dân tộc chúng ta phải gánh chịu.
tôi hầu như thực sự chết toi
vào tối hôm qua
lúc tưởng hồn
vía
Lúc 4 giờ sáng
khi những khúc xương được đời sống lượm sạch
kết nối với nhau một cách lạnh lùng.
Nàng thật sự có “Nữ quyền” hay không? Những quyền hành do học vấn, trí tuệ, tạo nên có mạnh hơn quyền hành của thể xác được Thượng Đế ban phát cho trên từng mảnh hình hài của nàng?
Nàng có suối tóc như những sợi tơ trời…
nửa đêm về
đái xuống lòng kinh hẹp
nước lập lờ đen hôi
sóng sánh mùi rượu bia chết ngộp
Bình Luận mới