Bài đã đăng của Lê Thy
linh đinh nỗi buồn
cát đã hồng từ ngày được sinh ra
mượn đôi chân chạy ngược lên đồi
đuổi theo bọn trẻ đang yêu
mới hay mình quá cũ
Học phép khai căn
có cái gì cồm cộm trong lời tỏ tình ngày Valentine
như hạt sạn trong miếng cơm cháy thời bao cấp
một lời yêu thương ngả giá
năm trăm triệu
Nửa cái tương tư
đưa nhau đi nửa dặm đường
đánh rơi hai nửa cái tương tư buồn
lơ ngơ như suối đầu nguồn
ầm ào như lũ quét cuồng rừng sâu
Chòng chành giữa những cơn mưa
một hạt mưa nông nổi
rơi lạc lối
không chảy về suối
không chảy về sông
Ngụ ngôn tháng ba
ngư ông thả lời chúc lên trời
bỏ mặc đàn cá quẫy tung trong lưới
sóng gầm gừ
nắng tháng ba gắt gỏng ở trên cao
loài hải âu cất tiếng hát về một bài ca viết dở
Giêng tôi
gã tiều phu mang chiếc rìu cũ kĩ
làm mới lại cánh rừng
tháng giêng cưỡi trên ngọn sóng
lũ cá rủ nhau trò chơi bầy đàn
Sài Gòn ướt đẫm chông chênh
cơn mưa Sài Gòn
ướt sũng cái chông chênh
người khách lạ lạc giữa đại lộ Đông Tây
loay hoay tìm một hướng nhập làn
Trộm
tên trộm lướt qua nàng
hắn leo qua tường
biến mất trong đêm
hắn mang đi những gì có thể
Những điều không thể
không thể thay đổi được chỗ nằm
người ta bèn xoay chiều chiếc chiếu
không thể thay đổi được sách giáo khoa
thầy giáo đành thêm bớt góc nhìn cho lũ học trò
Lối mưa qua một ngày
Em qua một con đường
Mặc cả những điều vừa đánh mất
Đặt lên bàn cân một quả hư hao
Chiếc cân lệch một chiều vô nghĩa
Tản mạn
Em muốn nghiêng mình về ngày trước.
Để chiếc lá đừng rơi
Để mắt người xanh mãi
Và người ơi, đừng lạ chính bóng người…
Em đã hiểu vì sao
và đám trẻ con
cái danh dự leo lên sàn chứng khoán
đồ thị của thầy
còn lại những đường cong
Những nụ hoa ngày cũ
một tiếng vọng chưa ra khỏi ngày hôm qua
không ai nghe thấy
từ vực quên những nỗi buồn thức dậy
nguyên dấu bi hài
Khoảng trống giữa lối về
Chẳng có một giới hạn nào rạch ròi
giữa lòng khoan dung và sự ích kỉ
Một nửa vẫn là một nửa lạc loài
chỉ có những túp lều xiêu vẹo ngả nghiêng
Bàn tay tắt lửa bàn tay
gỡ sợi tơ vàng tìm dấu chân con tằm nhỏ
ươm giấc mơ chiều với nắng
nhặt được gì cho ngày hạ xanh xao
Khuấy một dòng tôi
Một con đò lãng quên
Lướt trên dòng sông tan vỡ
Bẻ lời tự tình làm mái chèo
Khuấy làn nước ưu tư
Mùa hạ, khoảng trắng, khoảng lặng và khoảng không
khoảng trắng nếu nhân đôi . . . nhân đôi . . .
em sẽ xóa anh ra khỏi vùng phủ sóng của những con chữ
không còn những phiên bản nỗi nhớ
Có bao giờ em hiểu
Có bao giờ em thấy được
hai mặt trái phải của bức tranh thêu
khi nghệ nhân đã đạt đến đỉnh cao của sự tinh xảo
Khúc xuân
lập xuân
nỗi buồn già nua chui vào đáy tủ
chiếc gương vừa đánh bóng
soi lại mình để mà vui
Một đời và khoảnh khắc
vùi quên giữa một đời
chợt giật mình bởi tiếng khua của đôi guốc gỗ
mắt hoang mang trong tình cỏ xanh thì

Bình Luận mới