Một con đò lãng quên
Lướt trên dòng sông tan vỡ
Bẻ lời tự tình làm mái chèo
Khuấy làn nước ưu tư
Mưa lại về
Mang những giọt nước mắt của trời
Chẳng rót xuống từ mây
Nắng lại lên
Cười cùng đám hoa ngũ sắc
Gieo hờn ghen xuống vạt cỏ gầy
Chiều lại đến
Vườn cổ tích chỉ còn bà phù thủy
Bảy chú lùn ơi! Nàng Bạch Tuyết đâu rồi?
Đêm đã buông
Con đom đóm cựa mình thức dậy
Chạm vào tôi ngái ngủ
Tình yêu một đốm lập lòe.
.