tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
2012,
Ta sẽ giữ lại gì cho nhau
Nếu cuối năm nay
Sẽ đến ngày tận thế?
cuối cùng người đàn bà nói
cứng rắn “rồi ông đưa tôi đến đâu?”
gã mỉm cười- em chắc sẽ quen thôi
người đàn bà dường nín thở
“[Kinh nghiệm đạo diễn loạt ảnh] chắc đã làm Da Vinci và Andy Warhol ganh với tôi,” Ngải Vị Vị nói. “Nó làm tôi nhớ tới một bài thơ của bố tôi trước khi tường Bá Linh bị sụp. Bố nói, ‘Chẳng cần biết bức tường này cao, dài, hay dầy bao nhiêu, nó không thể nào ngăn được gió, không khí, hoặc niềm khao khát tự do của con người.’”
Đêm
những hàng cây như bó nhang thắp trên thành phố
bầu trời khoan sâu.
Tôi đốt cho mình que diêm gãy chết hai lần
trên cao nhìn đèn khuya đô thị tựa
trời sao qua bóng đêm. tiếng vọng thời
gian theo giòng xe thưa thớt. chai rượu
đỏ đã vơi ngón tay dài gõ gõ
“Sự xấu xí” của Đinh Linh đồng nghĩa với “tự do”, vì “sự xấu xí” luôn luôn “sáng tạo, bồn chồn, mạo hiểm, phóng đãng.” “Sự xấu xí” nằm bên ngoài khuôn phép, nhưng nó cần được mọi người chứng nhận, như bề trái của sự hiện hữu.
“Đứa bé là con của ai?” Người đàn ông Cam bốt hỏi.
“…..”
“Đứa bé là con của ai?” Người đàn ông Việt nam hỏi.
“…..”
Nó có cánh nhưng chẳng phải loài chim,
chiếc phi cơ, khi bay
gió chắp cánh, thế là máy của nó
ngồi trên mái nhà.
Không phải chỉ là “dán” lại chính mình, người ta còn có thể “dán” lại cuộc đời, “dán” đêm này vào đêm khác, “dán” ngày này vào ngày kia. Dán lại, để hy vọng tìm lại được một chút âm hao cũ, một chút tuổi trẻ ngày xưa. Hay để tìm lại bóng dáng của một nụ cười. A shadow of your smile ….
chỉ còn lại hai hạt dẻ cho nàng lọ lem
và 5 chú lùn ở trong rừng với nàng Bạch Tuyết
đám trẻ con nhớn nhác rủ nhau đi tìm
Một thùng máu rẻ tiền
Một bãi kim cương biết hót
Còn em, đeo khắp mình những ngón chân đoàn tụ
Của tổ tiên tôi
Bao nhiêu đêm qua, cơ thể nàng thuộc về ngôi nhà ấy như một cánh tay, một bầu vú thoi thóp trong bóng tối. Nàng thường nhìn ra khung cửa sổ vuông như một con mắt với cử chỉ lơ láo sẵn sàng bội bạc tất cả những cảm thức thơ mộng tuy chỉ là…
lấp lửng bên bờ biển chiều ngày trôi tuột trong tầm mắt ngái ngủ
sóng dập bờ rêu em ngát ngái những âm thanh màu đỏ tía
lạc chiều lỡ trũng có lúc đánh cận
một thân rắn nước
con đỏ của loài thuồng luồng
hình thể để lại trong tia sét trắng
Như con khỉ của Trang Tử đã ăn hết phần chuối dành cho nó, ta còn chờ đợi gì trong cuộc sống: René Michel đã ngốn ngấu những quả chuối … của đời bà hơi vội vã nhưng hãy còn may mắn hơn chán vạn phần số khác.
Những bước đi
trên mặt chiều phẳng im
thành phố thúc hối ngắn ngủi
đã có thật tiếng động như thế,
làm ta giật mình?
những que củi gầy rạc như nông dân xám xịt chờ ngày hóa lửa
nồi niêu méo xệch phơi đít đen thui đen thủi
chum vại lăng quăng diễn xiếc
chúng không biết tiếng thở dài của loài người
nên chúng uốn mình nhảy múa
Theo tự điển, chữ rồng cái (dragon lady) có hai nghĩa: (1) Một phụ nữ mạnh mẽ, hống hách, ngang ngược; (2) Một phụ nữ nguy hiểm và quyến rũ (“femme fatale”). Theo ngôn ngữ thông dụng, “dragon lady” là những phụ nữ Á Đông có cá tính mạnh, dựa vào chồng con để tham gia quốc sự.
lập xuân
nỗi buồn già nua chui vào đáy tủ
chiếc gương vừa đánh bóng
soi lại mình để mà vui
Ánh sáng chạm khắc chiếc cầu vồng,
khiến mọi người nhảy múa, hoan ca
Nó là bức tranh
Nó là lưỡi gươm tách đôi bóng tối
Tôi nhớ đã nghĩ đến chuyện đào ngũ, bỏ cuộc. Sáu chuyến công tác ngắn hạn vừa qua lúc nào biển cũng êm nên thấy đời nơi nào cũng đẹp. Giờ đây, ý nghĩ đào ngũ lảng vảng đâu đây. Tôi đặt ống dòm lên mắt, cố chú tâm quan sát. Phía trước mù mịt.
tôi ngờ ngợ rằng khi nghe tiếng ồn xung quanh mình
king muốn mở miệng nói một điều gì đó
nhưng đá làm sao nói
nên king vẫn phải im lặng…
Không phải Đặng Thân muốn lập dị, mặc dù hiện nay dị là một phẩm chất, không phải Đặng Thân lai căng, mặc dù hiện nay lai ghép là con đường phát triển của văn học các nước đi sau do có tiền sử thuộc địa, mà là sự vận động nội tại của chính tư duy văn học Việt Nam và của chính Đặng Thân với tư cách người viết.
ả bảo “chỉ muốn suy nghĩ một chút” tôi cho việc đấy hoàn toàn có lý
và chả ý kiến gì
đêm đó tôi phát giác ả làm thơ
Của tổ tiên mất đầu tụng kinh bằng tay trong vẻ khoan dung của miếu thờ
Như nhiệt tâm của mụ đàn bà có mười hai cặp chân ếch
Thừa sức phục vụ cho bầy nòng nọc cảm hứng của niềm tin sét đánh
Những năm tháng loạn lạc, người ta thường bỏ của chạy lấy người thì tất cả những gì quý giá như lư đồng, ngựa gõ, chén bát tô tộ đủ loại sành sứ … đều được nhấn lút chôn dưới bùn trong các ao hồ dày đặc lục bình ấy ….
Bình Luận mới