Ngồi đếm lông chân trong khoảnh khắc biết đi
Bóng tối mơn man của dự định
Xô bồ vị tỏi kẽ răng
Lết tới một vết lỗi thời gian sâu như dấu chấm
Che ngang đầu một nắm đuôi
Hát mấy bài chỉ có chữ “sột soạt”
Và nhất định chịu thua bản thân
Hình hài đầy trắc ẩn chua
Tuỷ sống nấc cục thành cơn đau cũ kĩ
Của tổ tiên mất đầu tụng kinh bằng tay trong vẻ khoan dung của miếu thờ
Như nhiệt tâm của mụ đàn bà có mười hai cặp chân ếch
Thừa sức phục vụ cho bầy nòng nọc cảm hứng của niềm tin sét đánh
Ầm ầm ầm ầm
Tảng đá nẻ ra một im ắng thiểu số
Choáng ngợp vì không gian tiếng gọi khô
Đàn chó buổi trưa tái hiện trong màu khói nguội
Một cái đạp sinh tồn và hai cùi chỏ thâm
Con sáo trắng thẳng đơ
Mắt nàng nổi nênh bất thiện
Trên hàng triệu con mắt khác
Ta tìm hang dế ra hang rắn
Cái bịch ni lông thất lạc
Ta lội bập bõm dưới sông đục ngầu
Đòi một giọng hát trong veo
Một giọng nói khàn đặc
Và hai đầu vú trẻ thơ
Cái miệng khó ngửi của nàng
Chưng cất mớ rau úng
Nhưng nụ hôn chưa vỡ
Mềm hơn một chiều mua dâm
Nhức đầu hơn tiếng máy cưa
Gà trưa gáy nhịu
Nhánh mù cua mục đổ
Con sáo trắng thẳng đơ
Nhìn vơi đi đám lúa
Những mảnh hài cốt đang chạy
Chiếc răng xinh đẹp ta nhặt được
Còn thơm mùi mắm me
.