Những bầu trời nhỏ
Lửng lơ
Đụng chạm nhau
Lung chảy những giọt màu ngọc bích
Xuống địa cầu
Những bầu trời gọn gàng
Những bầu trời xộc xệch
Những bầu trời đầy mây đen
Những bầu trời đầy bong bóng và bồ câu
Những ám ảnh
Biểu tượng
Và tôn thờ
Một hôm
Em tới chỗ anh
Nhặt lấy chiếc đũa
Vẽ nháp một chân trời màu vàng nhạt . . .
Anh và em dắt nhau đi
Qua những ngôi nhà rất lớn
Rất nhỏ
Rất hoang vu,
Những bức tường sáng, tối . . .
Một ai đó nhìn thấy chúng ta, những người trẻ
Một ai đó nhìn thấy chúng ta, những người yêu
Một ai đó nhìn thấy chúng ta, những người hạnh phúc
Nhưng chỉ năm giây sau, họ đã quên mất điều họ vừa nhìn . . .
Này cô gái của anh
Như một đoá hoa buồn lắm
Không cho ai nhìn mắt mình
Anh cũng nghe lời
Chẳng nỡ nhìn em như nhìn một người đẹp
Anh cũng nghe lời
Chẳng nỡ yêu em như yêu một người có đôi mắt đẹp
Trong góc tối kia
Anh càng tối hơn và im lặng hơn
Khi em ngồi bên anh
Nhìn vào cái vực thẳm phía sau lưng anh
Bằng một nụ cười lạnh ngắt
.