Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nàng họa sĩ ♦ Con đường ♦ Cử chỉ

 

 

 

Nàng họa sĩ

 

Những bầu trời nhỏ
Lửng lơ
Đụng chạm nhau
Lung chảy những giọt màu ngọc bích
Xuống địa cầu
Những bầu trời gọn gàng
Những bầu trời xộc xệch
Những bầu trời đầy mây đen
Những bầu trời đầy bong bóng và bồ câu
Những ám ảnh
Biểu tượng
Và tôn thờ
Một hôm
Em tới chỗ anh
Nhặt lấy chiếc đũa
Vẽ nháp một chân trời màu vàng nhạt . . .

 

 

 

Con đường

 

Anh và em dắt nhau đi
Qua những ngôi nhà rất lớn
Rất nhỏ
Rất hoang vu,
Những bức tường sáng, tối . . .
Một ai đó nhìn thấy chúng ta, những người trẻ
Một ai đó nhìn thấy chúng ta, những người yêu
Một ai đó nhìn thấy chúng ta, những người hạnh phúc
Nhưng chỉ năm giây sau, họ đã quên mất điều họ vừa nhìn . . .

 

 

 

Cử chỉ

 

Này cô gái của anh
Như một đoá hoa buồn lắm
Không cho ai nhìn mắt mình
Anh cũng nghe lời
Chẳng nỡ nhìn em như nhìn một người đẹp
Anh cũng nghe lời
Chẳng nỡ yêu em như yêu một người có đôi mắt đẹp
Trong góc tối kia
Anh càng tối hơn và im lặng hơn
Khi em ngồi bên anh
Nhìn vào cái vực thẳm phía sau lưng anh
Bằng một nụ cười lạnh ngắt

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Khiêm

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)