Chuông chùa báo động
Bài kinh nuốt lời
Phấn son ăn hết
Mùi vị của em
Làm ta mất hứng
Làm ta cứ đứng
Nghe Phật thở than
Vì bị kinh giam
Chuông chùa báo động
Đài sen thất tình
Trên lưng ốc sên
Vài đồng bạc cổ
Mềm như cái mền
Ôi! Khói hương bay!
Chuông chùa báo động
Bình minh xé quần
Da em quá non
Tròn như cái hòn
Nằm im đắm chìm
Trên niềm vẩn vơ
Cùng chơi trốn tìm
Em đếm tay đêm
Nhiều như cái điều
Bài kinh nuốt người
Ôi! Máu sông bay
Trên núi chua cay
Lười như tiếng cười
Em có đôi tay
Đờ như miếu thờ
Chờ kinh rẫm rờ
Ôi! Núi sau mây!
Sầu như cái đầu
Em có đôi chân
Em có đôi chân
Em có đôi chân . . .
Chuông chùa báo động
Phật chơi thất thần
Cổ tượng chảy máu vàng
Điện thờ tiếng rủa vang
Ê! quay đầu nhìn ngang
Va vào làn khói cứng
Của linh thiêng mạ vàng
Điện thờ tiếng rú khô
Bóng thầy tu vật vờ
Những vòng ôm rùng rợn
Ê! nhục thể màu xanh
Tanh tao và đê mê
Những vách thành hóp bụng
Xác thầy tu có bầu
Cổ linh hồn sút chỉ
Tụt xuống vũng bùn thơm
No nê và nhởn nhơ
Những giấc mơ gãy trứng
Đêm đội mộ bước đi
Kệch cỡm như thiên đường
Của kẻ giữ thiên đường
Hương sen và mùi nách
Đài sen dính nước hồng
Ê! quay đầu tìm hông
Gió cao đài mông lung
Thung lũng sầu mông lung
Kẻ dịch kinh cụt hứng:
Tinh trùng màu mông lung
.