tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
đi qua vùng gió cát
cất tình yêu trong chiếc bướu lạc đà
đi xuyên miền hoang mạc
người đàn ông chết khát…
Một người say mê nghệ thuật điện ảnh như “Lãnh tụ kính yêu” Kim Jong-il của Bắc Triều Tiên, nếu được sống thêm ít năm nữa, nếu có cơ hội được xem phim The Artist, biết đâu ông chả sớm tỉnh ngộ, đưa dân tộc ông từ tình trạng phim câm sang phim nói.
rơi vào ngày nắng
đồng bay mỏi quê thơm
đuốc lá tỏa lan mùi đất trời
những lọn khói mê mê
Có bao giờ em thấy được
hai mặt trái phải của bức tranh thêu
khi nghệ nhân đã đạt đến đỉnh cao của sự tinh xảo
Hai mắt khép lờ đờ như mắt cá linh mùa nước dại. Màu trăng dường như cũng khác, lóng lánh giát bạc lên khung gỗ đánh vẹc-ni cũ nứt, run rẩy từng luồng từng luồng theo bàn tay xương xẩu của chú lướt cung đờn lên hàng dây hoan hỉ. Trăng và đờn nhập vào nhau.
Đó vàm sông lạnh ruột hoàng hôn
Tuổi mười sáu bồn chồn đúng hẹn
Vì đúng hẹn mai sau ứ nghẹn
Cắn răng tứa tuỷ vị tanh rình
Thi sĩ là người gửi ra vé mời, thông thường không biết địa chỉ, không biết người nào sẽ nhận lời mời. Một hành động có mục đích nhưng không có mục tiêu. Là người tổ chức cuộc du ngoạn, thi sĩ đã đi với phương pháp bất định.
góc quán nhuộm mịt mù trên chiếc đèn lồng thắt cổ
chiếc hôn ngả ngớn cười
mây vừa đẩy hai người sang khoảnh khắc giới nghiêm
Khi chiếc ghe đưa chúng tôi trở lại Ghat thiêu người, khoảng mười giờ tối, xác người đàn bà quấn vải trắng không còn nằm trên bờ sông nữa. Bà có thể vừa hay đang được hỏa thiêu. Giàn hỏa là một lò lửa thấp chất đầy những thanh củi lớn, khi đó đang bốc lửa đỏ rực.
đêm trôi tợ hơi thở thấp thỏm tôi muốn chết
xin đừng hỏi- sao? nên cơn cớ . . .
thử nghĩ cứ mỗi tiếng động nhỏ trong cái tích tắc
thì lại thấy vụt ngang ánh lên đường thơ!
tôi treo bảng bán gấp cơ sở đang xuống cấp
cũng bán gấp mớ dĩ vãng
không còn thể nào thu xếp được nữa
tôi muốn nhanh chóng ra khỏi chiếc chiếu rách
Ở các nhà văn, nhà thơ, ẩn dụ là phương tiện duy nhất để diễn đạt những gì tinh tế nhất, sâu lắng nhất và sáng tạo nhất. Ẩn dụ, rốt cuộc, là sử dụng chữ để nói đến những phi-chữ, là dùng cái hữu hạn để chế tạo ra cái vô hạn.
hồi hai mươi đấm tay vào bức tường
bàn tay tóe máu
bốn mươi gắng gỏi luồn tay vào giẻ rách
chung buồn chiếu manh
anh tự hỏi có bao nhiêu
con đường đến hy vọng?
anh nhớ con đường duy nhất
con đường đến hố thẳm
Platon (424 – 348 trước Tây lịch), triết gia hàng đầu của thời Cổ Đại Hy Lạp, là người kịch liệt bài xích ẩn dụ. Ông chủ trương một thứ ngôn ngữ “có sao nói vậy”.[2] Triết lý là đi tìm chân lý, mà chân lý thì không thể mang tính chất hư cấu, hoang đường và do đó, sai lầm, như trong tu từ học và thơ.
Không có lời khải huyền nào cho thảo nguyên
Mật ngữ xanh không phe phẩy theo đuôi của ngựa cái
Đồng cỏ bao la không phải chỉ là nơi dung chứa vết chân loang lổ của loài nhai lại
cứ đứng hát mãi trường ca
một khúc trường hận cũng là
lổn nhổn răng. hàm ngụy thế
một lần. ớn tận xương da
Bước vào thế kỷ 21, các quốc gia Mekong, trong đó có Việt Nam tuy được coi là những quốc gia đang phát triển, nhưng theo những bước không bền vững / non-sustainable development. Và cái giá cao nhất mà thế hệ hôm nay và cả tương lai phải trả là mất nguồn tài nguyên phong phú, đưa tới viễn ảnh nghèo khó và làm nguy hại sức khỏe của người dân.
thời gian là những đôi mắt ngước lên rồi thao thiết biến mất khỏi trái đất
thời gian là những vòng quay sà sã cuốn tháng ngày như cuốn tấm lụa mỏng ai uổng công thêu dệt trên mặt đất
Trời mưa kinh khủng lòng
Tôi bóp một con sông
Trong vạn điều như ý
Có một triệu hàm oan
Không hiểu cớ sao nền văn minh huy hoàng đã một thời gieo ảnh hưởng toàn cõi Nam Á và Đông Nam Á, chợt dừng lại ở biên cương Đại Việt? Đoàn quân viễn chinh trang bị vũ khí tâm linh Ấn-độ giáo, Hồi giáo, Phật giáo cùng văn hoá ẩm thực cà-ri từ đại lục Ấn tràn qua Tích-lan, Miến-điện, Xiêm-la, Mã-lai-á, Chiêm thành, Ai-lao, lại không xâm nhập vào lãnh thổ Việt?
thanh âm bỗng thừa
sự lộng ngôn trở thành vô nghĩa
muốn tìm điều diệu kỳ nhất
khi em click vào anh
Cố vất bỏ mọi thứ không còn hợp thời
Khi vượt biên sang thế kỷ 21
Nhà tù, chiến tranh, cuộc săn người trên đường phố…
Ấn-độ là thánh địa cho muông thú. Rất nhiều giống thú được dân Ấn thánh hoá: Thần Hanuman là hoá thân khỉ, thần Ganesha là voi (thường đồng hành với chuột), và bò, hổ, rắn, chim công, lạc đà … Mỗi loài … được coi như linh thú thân cận với một vị thánh trong Ấn-độ giáo.
theo bàn tay vuốt những sáng hối hả và trầm buồn lập lại hơi thở
thời gian chậm rãi bước qua
phổi chứa nhiều giấc mơ đã cũ lập lại
sợi tóc trong ngày vướng lên nỗi buồn
Vĩnh viễn quê hương chỉ là mảnh vụn thoi thóp
Tấc đất sẽ ọc máu tươi
Ngọn rau sẽ trào nước mắt
Vương quốc của em sẽ đi vào cổ tích
Bình Luận mới