tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Ắt hẳn là như vậy rồi! Mình yêu con chim nào đó vì điệu hót của nó – nhưng mình không yêu chàng Adam vì tiếng hát – không, không phải thế; chàng càng hát mình càng chịu không thấu. Tuy nhiên mình cứ yêu cầu chàng hát…
Có những ngày anh thấy chung quanh mình chỉ một màu nâu
Bầu trời nâu xỉn
Con đường đất nâu
Cỏ ngả màu
Mặt sữa, mặt búp bê,
nó đóng kín như một cái răng
và lạnh như người chết
cho tới khi tôi chạm công-tắc.
Trịnh Công Sơn là một người rất biết cách chia sẻ với đồng loại. Những giai điệu của nhạc Trịnh không chỉ vang lên trên sân khấu [mà còn] vang lên trên các hành lang ký túc xá, giữa những quán rượu, hay chính từ miệng người huýt sáo bâng quơ….
luôn luôn bị chuột rút
hai chân co quắp
ngồi im nơi góc phòng với một áng nắng
từ trên cao rọi xuống
Màn đêm lên hơi men ủ say cả những giấc mộng đang thao láo mở mắt
Những hồn ma trong “plants vs zombies” thò tay qua bàn phím
[Trong nhạc Trịnh], chữ Tình không bị giới hạn chỉ bởi tình yêu nam nữ, mà[còn là] là tình người, là tình yêu thương chia sẻ cảm thông … giữa thân phận với thân phận, là tình anh em … tình đồng bào và tình yêu với đất mẹ.
Nha Trang là nơi tôi sống nhiều năm vào cái tuổi “phá xóm phá làng” chỉ nhường thua ma quỷ. Nhờ có ông anh đi quân đội rày đây mai đó, từ một cậu bé nhà quê, tôi bắt đầu ba năm trung học ở Sài Gòn và bốn năm kế tiếp ở Nha Trang. Bốn năm làm học trò của trường Võ Tánh cũng là một thời để yêu.
buổi sáng mỏng tang như màn tuyn
hững hờ che bầu trời mười sáu
ý nghĩ ăn mòn ngón tay
festival hình oval
2 giờ sáng [như con cú cô độc]
về
trong váng vất của rượu [mùi đàn bà]
bỏ abbey lincoln vô đầu máy
“Phải dì đó không, Dì Marguerite?”
“Tôi đây.”
“Con tôi đâu?”
“Trong một chỗ nhỏ gần phòng sinh. Đúng ra là một nhà xác nhỏ. Nó ở trong đó.”
khơi đêm thắp đóm thật thà
rọi vào miền của người ta mượt mà
lạc về trên cuộc đi qua
rụng xưa trơ cuống có là phai phôi
Hồn-nhiên-như- trẻ-con có cái tế nhị của nó. [Sự hồn nhiên này] đụng đến những vấn nạn quan trọng nhưng với vẻ ngây thơ không ần ý. “Tôi muốn hỏi tại sao cô hôn tôi?” Nàng chẳng biết trả lời sao.
chấp chới những lá phong bay ngang mặt
bên dòng Spree êm đềm chầm chậm vào mùa đông
lấp lánh ánh vàng kiêu sa buổi chiều xứ người biền biệt
ta biết em đang sống ở thành phố này
Nó lắc lư kinh hoàng, ngay cả khi tôi ngồi xổm xuống. Một hành động giữ thăng bằng. Nếu trái tim nằm bên trái thì bạn phải nghiêng đầu một chút sang bên phải, không được đựng gì trong túi, không được có cử chỉ khoa trương, mọi từ ngữ hùng biện phải để lại hết.
Nhơn phần ý kiến ngắn, khi nhắc về “Người Chà Châu Giang” của Trần Đăng Khoa và hồi đáp của tác giả Ngô Nguyên Dũng trên Da Màu, xin quý độc giả thử tìm lại vài trang sách cũ về cách gọi người Chăm Châu Đốc ngày xưa.
Khi nghĩ đến chuyện bắt cóc … không ai nghĩ rằng bắt cóc có thể là một quá trình, ngày này qua ngày khác, như chuyện bị hút hết dưỡng khí …
When thinking of kidnap … no one realizes that it can be a process, little by little, like breathing away the air …
tôi trở lại, nằm xuống nệm. Ngoài trời tối
sáng, chả còn có nghĩa lí với tôi, mặc kệ
những mẩu bánh pumpkin nut loaf
vụn, rơi vãi dưới sàn. Vấn đề là
Vì sao em lại hát?
Giữa đời ta đói khát nhiệm mầu
Ăn dư vị của ngày xanh
Những chuyện kể hiền lành ít muối
Hành trang của một nhà văn lưu vong, bất cứ ở đâu, lúc nào cũng lỉnh kỉnh vấn đề …. Với tôi, nỗi niềm của ông ta “hương xa” hay “toàn cầu tính” không phải là vấn đề hàng đầu, mà là khả năng truyền đạt bằng phuơng tiện dịch thuật.
lắm lúc ta rềnh rang. ngày cuối phố
cũng đôi phen. nỗi buồn nhặt lên xem qua rồi bỏ
thập thò bước thấp, bước cao
thôi mà. thôi nhé ta ơi
Thủa năm tháng cựa mình trong trứng nước,
Lúc gọt hình, nặn tượng mống con người.
Lấy thời gian trộn sống với khóc cười,
Đem buồn tủi nhào tươi cùng day dẳng,
Thời ấy, kéo dài đến mấy chục năm, con gái được bơm vào đầu nhiều lý tưởng Âu Tây lạ hoắc. Cho nên, muốn gặp gái, bọn giai cứ phải chào hỏi, xin phép một lô một lốc những tên mũi lõ râu xồm đến mỏi mồm, toàn những “ít”-“ốp”-ép”-“ác”-“in”…, nhất là có một tên tật nguyền tên “ky” rất dữ dội.
Ánh chiều tà rựng vàng hắt hiu nỗi chết
Phố thị lô nhô nhịp thở chông chênh
Bầy chim sẻ hốt hoảng bay về tổ
Khung cửa sổ mở to đôi mắt nhớ
Nơi đuôi đoàn tàu hàng rời đi,
một bàn tay đong đưa chiếc đèn lồng.
Những tia sáng ít ỏi bị bỏ lại trong thị trấn
là bóng điện cháy lạnh lẽo trong tù,
Trong vai trò vừa là người sáng tạo vừa là người dịch thuật, tôi có nhiều lợi điểm. Tôi hiểu rõ những gì tôi viết. Tôi không nhất thiết bám sát văn bản gốc. Tôi tự cho mình cái quyền sinh sát, mà không ngại ai trách cứ. Ví như người thợ may sửa lại tấm áo cho những đứa con tinh thần ra đời nơi đất khách…
Em mở chốt nách em
Thịnh soạn dọn đường chở rượu qua thành phố
Cái miền đất này có cánh đã lâu
Con mắt sau song chuồng bỏ thân thịt ra đi
Bình Luận mới