Bài đã đăng của Ted Kooser
Vào lúc nửa đêm ♦ Cá chép
chẳng có gì để sủa
ngoại trừ, có lẽ, những ý nghĩ
của một anh già nọ
gửi những hồi ức mình
ra ngoài tản bộ nửa đêm
Tiếng cú
và, chỉ trong một nhịp thở, bị lấy mất
bởi ngàn sao. Nhưng, còn chút hy vọng
từ giữa chỗ mịt mùng đêm đen đó,
Ánh khuya ở Minnesota ♦ Nhà trọ
Nơi đuôi đoàn tàu hàng rời đi,
một bàn tay đong đưa chiếc đèn lồng.
Những tia sáng ít ỏi bị bỏ lại trong thị trấn
là bóng điện cháy lạnh lẽo trong tù,
Bắn một căn nhà trại
và một cái lỗ .22 hiện lên trên hộp thư
như một con ruồi đậu xuống.
Trong một tháng bạn có thể thấy bầu trời
qua cái đuôi của cánh quạt xay gió.
Bên cửa sổ nhìn ra thế giới
Người nói ghi nhận cả ảnh phản chiếu của hắn ta và cảnh vật bên ngoài. Và nếu bên ngoài trời tối, đủ tối để biến cửa sổ thành một tấm gương, người nói, hay sự hiện diện, hầu như không trông thấy gì ngoài ảnh phản chiếu của chính mình. Trong một bài thơ như vậy, sự hiện diện nổi bật và vượt lên mọi thứ bên ngoài.
Chờ bài thơ nguội
Một bài thơ phải được trang bị đầy đủ để sống vững trong một thế giới hầu như dửng dưng. Bạn không thể kè kè bên nó, như cha mẹ, nói giùm nó những lời giải thích, với một người đọc hiểu lầm, “Đúng, nhưng đây mới là điều tôi muốn nói!” Một bài thơ phải làm toàn bộ công việc giải thích của mình.
Người đàn bà củ hành ♦ Bà già
Bà già, nằm ngủ ngửa,
kéo đầu gối lên và đẻ ra
một căn nhà trống. Bà đá văng
chăn và tấm trải và kéo áo lót
Người đàn bà xăm mình
Quanh vết sẹo chủng ngừa đậu mùa
mình vẫn ghét từ hồi còn nhỏ
mình bảo anh ấy đặt bông cúc này, rồi cái cuống
bởi bông hoa trông nhện quá
Thế đấy, đây là Nebraska
Bên đường, những lão bà thân quen ấy,
những lán kho đang lung lay, những cửa sổ nhỏ
bị làm mờ bởi bệnh cườm mắt của rơm và mạng nhện

Bình Luận mới