buổi sáng mỏng tang như màn tuyn
hững hờ che bầu trời mười sáu
ý nghĩ ăn mòn ngón tay
festival hình oval
hồng hoa nằm nghiêng cẩm thạch
em rắc nụ hôn lên phẩm màu
cho bức tranh anh nhịp ngày huệ trắng
hơi thở giam tù nhau
những mắc mớ độ lượng với cả nỗi hờn quên
con rắn chúa đêm qua chới với uống mặt trăng cũ
tưởng mình gục đầu nghĩa là vừa say khướt
đêm dại cuồng làm cuộc tự vẫn lặng thinh
niềm vui cổ xưa vừa trải qua hành trình đầy trễ muộn
về trước ngõ réo gọi tên một loài hoa đã chết sớm
anh lặng lẽ trở về
gõ cửa em
bằng hơi thở không tàn . . .
.