ai đã đánh cắp vòm trời đêm
để xâu chuỗi điểm trang cho những khao khát ngủ quên
ngày không nhớ nổi bước chân mình
khi dày cộm những thói quen nhiễm mặn
chỉ có tình nhân bất chợt nhớ mình
có thể bóng tối mất quyền năng nên cuộc người bén rễ
không vỗ tay cũng rớt xuống kẽ ngày
con dế gầy ôm tiếng kêu của người tình nhỏ
dương cầm buồn bỗng cất tiếng thoát thai
sáng nay những con chữ biếng lười thức dậy chơi khiêu vũ
em gỡ chiếc khăn sô xếp vào quá vãng
dẫu đời dã tràng vẫn còn rơi nước mắt
anh mở ra chân trời phía sóng
em bình tâm ngồi hát với chú ốc con
có những đêm ngấm trọn vết son dài
có thể ngày mai sinh sôi nhiều đêm như thế nữa
anh tựa vào cánh đồng em mà ngả giấc
không ai cắt xén giấc nhỏ vừa gài lên mắt biếc thiên nga
ngủ yên. ngủ ngoan. em đi hái cành mê
về làm phép
người đàn bà trong em đẹp hơn
anh giật mình đánh rơi nỗi buồn vào câu hứa hẹp
đêm không màu. mình gửi vào sớm mai đôi ba tiếng nhắc nhớ
mặt trời lên từ bao giờ để cơn mơ không nhắm mắt
thơm vội vàng như sợ mất mùa thu . . .
.