đêm lên đầy gió chướng
ngôi sao vội vàng tìm bạn trong cuộc hỗn mang
và tóc em bay cho sao đậu đến đầu ngày
em vẽ mặt đêm trên lưng trần của phố
trắng quá mắt ơi sao đợi được đến khôn cùng
một vì sao rớt xuống đậu lên vai
hay là đêm vừa đánh rơi một huyền thoại màu xanh xám?
đám mây trôi cũng tung tăng múa theo đụn buồn hạt dẻ
những chòm sao nói với nhau điều gì đó rất nhỏ
về cơn mưa chưa thành
niêm yết trời trong bằng cái nhắm mắt buông xuôi
đêm nay chẳng phải nguyệt cầm
nên câu chuyện mười lăm thôi đừng cần xiêm áo
nếu một mai trăng non có thèm về huyết dụ
những gì đánh rơi mới đây sẽ đốt giùm lời nguyện ước cũ hong thơ
ngôi sao kia không có đôi hài cỏ
vài lần rón rén bước vào ruộng tóc cũ
có ngờ đâu thai nghén vạn nỗi buồn trong rì rào tiếng hát
chúi mặt vào khuya đừng ngoái lại làm gì
khoảng trầm sâu giúp đêm phục hưng tâm tưởng
một hai khuôn mặt chạm nhau trong bóng tối. âm âm . . .
em từng nghĩ Tinh Khôi chỉ là kẻ lưu dân gian xảo
giữa buổi tình cờ
đêm thông nhau bằng tiếng mầm nứt vỏ
chuyện em và anh sẽ lên xanh từ nấm mồ sao . . .
.