tôi dắt mình ra khỏi cơn say đêm qua
những câu hát đêm nghiêng người làm vai trầm hằn lên dấu tích
tôi và đôi mắt xếp hàng trên con đường góa bụa
nhặt ký sự ngày vốn vẫn bị bỏ bê như sự quên lãng quen thuộc
con chim non cũng không sao nhớ nổi tiếng mình
câu kinh đêm chót vót
đếm những mùa thu hồn nhiên buộc vào gót dấu son
đám mây cũ rủ nhau vào sân đêm tráng nắng
khiêu vũ với ngút ngàn khảm thành cơn bão rớt
một bóng người vừa rụng xuống lặng im
bài thơ đêm quá lửa, rộm vàng
tôi ngồi nối lại mình bằng ngàn dấu móc
vòng tay người bổ dấu lặng sau lưng
điệu valse cũ hóa cánh buồm chở ngày xưa qua tôi lần nữa
lời úa rũ bên bài hát xanh hóa thạch
ơi hời độc mộc xuôi tôi
cọng khói sạm màu xõa tóc đêm đi tìm làn hương ảo ảnh
nụ cười nào còn ngăn ngắt
tự bứt mình thả xuống mùa thu
chiếc lá mùa khi không mà chơi trò hiến tế
bờ giậu buồn gọi một chớp cánh thinh không
tôi đã đi xa hơn một giấc mơ hồng
dấu chân bây giờ điểm bạc lên điệu valse cớm nắng
bao nhiêu sự huyền hồ để phụ rẫy những áng mây?!
ưu tư màu nâu. nâu từ cơn gió thổi . . .
.