cơn mưa luồn tay vào đêm đánh thức tôi
ngắm bức tranh của những giọt nước trên khung cửa kính
tôi và cơn giông chỉ cách nhau một giọt buồn vừa rơi xuống
chân giá vẽ màu đen đầy ẩn chứa
tôi nhận ra trong nét vẽ đêm
những người đàn bà ngược đãi mình bằng cơn mộng ngọt
ánh sáng lân tinh bật lên từ câu thề ngày cũ
giấc chiêm bao kể lại câu chuyện về điều trắc nết
nỗi sống khi không cũng thức ngủ như tôi
tôi nhận ra dưới màu cọ đêm
cạm bẫy đầy tràn và long lanh kim tuyến
nếu như có thể cùng nhau bay qua tiếng chuông ngàn
màu bình minh sẽ phủ dụ đêm rất đỗi huyền hồ
bóng tối và tôi
tay trao tay một giấc ngủ ngày
tôi nghe trong tiếng điểm tô đêm
tiếng hát ai đục như biển trước giờ bão quấy
người đàn ông bần thần bên sóng
thương con nhạn cùng đường khản giọng gọi một lối đi ra
cơn mưa khuya hỏi xin tôi phẩm màu để hoàn thành bức vẽ
tôi bứt tóc gắn thành sợi dây giữ gió
đêm phết một vệt dài phủ nhận
à không! chỉ thiếu mắt người tình một buổi tiễn đưa nhau
.