tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Chim khôn chưa bắt đã bay
Người khôn phải khéo đưa tay phong bì
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại chết dần. Bó tay!
Lập tức âm nhạc trên truyền thanh và truyền hình thay đổi. Không còn bất kỳ bài ca có lời nào, chỉ có nhạc cụ, không quá u buồn cũng không quá sống động. Loại nhạc ấy chỉ được trình bày mỗi khi tai ương xảy ra, hoặc trong những ngày có quốc tang. Nụ cười biến mất trên khuôn mặt của chúng tôi.
Cuộc chiến đấu, vì thế, khốc liệt hơn
giữa thành phố sáng rực trên cánh đồng tối.
Kỳ lạ thay, khi ta là đối thủ
ngay nơi mối tương quan cũ và mới.
Ngôn ngữ đang đều bước cùng những kẻ hành hình.
Do đó ta phải có một ngôn ngữ mới.
Con chó sói đây rồi, làm bạn trong từng giờ
dùng lưỡi chạm vào các cửa sổ.
Người dân Trung Quốc không được truy cập những chữ “nhân quyền”, “tự do, dân chủ”… trên Internet, nhưng cơ xưởng Trung Quốc được tạc pho tượng khổng lồ của Mục Sư King để kiếm tiền.
Hòn Tre mắc nợ
gậy sân gôn xua đuổi Đồng Bò
Hòn Yến say mèm
Xóm Bóng bụng bia
A Dục Vương hiện về
với răng nanh mỏ đỏ
chúng ta sinh ra trong thời thổ tả
gió bấc xô lệch mặt người
Không một lý tưởng nào, một lập trường nào, lại không thường xuyên bị khuynh hướng tự ý thức này thách thức mỗi ngày, ở mỗi sự kiện, trước mỗi khúc quanh của lịch sử cá nhân và dân tộc.
lights begin to agitate
around the house without an entry
voices begin to threaten
tomorrow won’t be kind
Tắm lửa. Những ánh vàng ánh đỏ lay đêm trong cuộc tắm lửa của những người đàn bà ở Mật khu A2 luôn ám vào người tôi. Tôi chợt nghe được cả bầu âm thanh rạo rực, tiếng người thì thào đứt quãng, tiếng củi lửa lép bép. Tôi chợt nghe cả quãng lặng kì vĩ mà đớn đau trong trường canh nóng rực của khúc nhạc núi rừng ngày nào.
Chỉ là bóng tối của ngọn hải đăng
chưa thức nhận
Của bầy hải âu đang thiên di
Tôi ngồi như loài hải thạch che giấu tiện nghi dưới cát
những em bé khóc khàn tiếng pha thuốc ngủ
bú sữa độc biển đêm
bao nhiêu em bé ở lại sưu tầm hoa sen
và sao đỏ trong vở sạch chữ đẹp
… [Gió] lạnh đêm trừ tịch ùa đến, làm sởn gai da thịt. Bỗng thấy trơ trọi vô biên, chợt như hiện thân chiếc bóng mình đang đứng trên ngọn đồi đã thẫm đen một buổi chiều cuối năm đợi xe về nhà trọ. Năm Tết đầu tiên xa Huế, xa nhà, gió buốt thốc từng cơn lạnh lòng nhớ nhà nhớ mẹ.
Sông có thể cạn, hồ có thể khô, sa mạc có thể lan dần nhưng chúng ta không
thể giết chết một giọt nước
ngày hôm đó
ai cũng mơ được vào cơ chế
vì trong cơ chế mọi người đều ăn hối lộ
cách này
cách khác
Lang thang trong Quảng Trường Thiên An Môn, tôi cảm giác như đi vào một quá khứ thụt lùi nhanh chóng. Có lẽ cũng vì mùi than cháy nồng trong không khí Bắc Kinh, một thứ mùi mà cho tới ngày nay tôi vẫn kết hợp với thứ Chủ Nghĩa Cộng Sản mà tôi nhớ được từ chuyến thăm viếng Tiệp Khắc thuở ấu thơ.
Chúng ta có thể “đi” nhờ vào con mắt và cái nhìn người khác , như qua phim ảnh, tài liệu, tra khảo…, nhưng cái “đi” và nhìn của mỗi người mới thật sự mang thêm cho chính mình những cảm xúc, suy nghĩ cùng kinh nghiệm sống. Chúng có những giá trị riêng, khó có thể thay thế bằng sách vở.
Chúng tôi đi về hướng chỉ tay của tượng Chúa đến khi chạm bờ biển rộng. Ở đó mỗi ngày mặt trời cắm lên mặt nước. Bãi cát trải dài những bố cục nhô nhấp tròn và những người đàn ông miệng dính đầy muối mặn.
trong khi những người làm thơ, những người bạn tôi yêu từ xa
nói về chính trị và những cuộc thảo luận nảy lửa về thơ
thì tôi ca hát nhảy múa và nói về tình yêu
Khái niệm rộng, hẹp, xa, gần, hàm chứa trong tựa đề Oku của Basho cũng có thể áp dụng cho hành trình dịch thuật. Các đôc giả thấm nhuần văn chương Đông Phương có lẽ sẽ cảm thấy gần gũi khi đọc thơ Basho. Ngược lại, các độc giả … như người dịch, vì lớn lên ở ngoài nước – sẽ ngạc nhiên và thích thú khi tìm thấy trong Basho nét sáng tạo rất hiện đại.
Chỉ lâu lâu, khi tiếng súng săn vịt trời vọng lên đâu đó chung quanh, hay một cuộc tranh chấp nào đấy diễn ra trong bầy chim, vài con hạc, hay nhiều hơn thế, vụt bay lên, vẽ thành một đường cong lảo đảo, rồi dần dần thành một chữ v chao lượn.
Du hành là sự chuyển tiếp tiếp liên tục, giữa đi và đến là những giây phút đợi chờ dai dẳng nối liền. Chính những khoảng lặng đợi chờ ấy nung nấu thêm khát khao những gì bất ngờ đang rình rập ở điểm dừng kế tiếp.
đêm của khách sảnh đá cẩm xanh và đêm
của gạch men trắng phòng tắm và đêm của sự vắng mặt,
những bàn tay chiếm đoạt như thể ngươi đang mười lăm lần nữa.
MOUFFETARD
MUSEE DU LOUVRE
PONT-NEUF
PALAIS ROYAL
OPERA GARNIER
PARC MONTSOURIS
Không với tính cách du lịch mà là một du khảo/ fieldtrip tới với một khúc đoạn khác của con sông Mekong, khúc sông đã từng loang máu và nổi trôi những chùm xác không đầu của người Việt. Cáp Duồn luôn luôn như một mối ám ảnh.
Bình Luận mới