Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Nguyễn Đông Nhật

Thơ dặn riêng

18.04.2014

Nhiều định nghĩa thường xuyên biến dạng.
Cái bóng của anh không thể ngồi yên lặng.
Sau khi tan vào những gì xa lạ
anh thấy gương mặt mình trên vách tường câm.

Dự tưởng ♦ Một thực tại

8.04.2014

khi đã qua nửa đời
mới hiểu điều này: yêu
thật ra cũng giống như
dạng hình một giấc ngủ.

Giải mã một điều bình thường

31.01.2014

Cuộc đời có thực hay không, anh không biết
nhưng chúng ta những sợi máu cuồng nhiệt lặng thầm
là con đường mù lòa tỉnh thức.

Những chiếc lá

17.01.2014
NDN-caybode_thumb.jpg

Suốt buổi chiều ở Bồ Đề đạo tràng, sau khi thực hiện những nghi lễ cần thiết, tôi đi vẩn vơ, có ý ngóng trông chiếc lá của mình. Rồi, khi chiều xuống, có một nhánh lá rơi trước mặt. Một cành, gồm chín chiếc lá. Tôi cầm lên, rồi đặt xuống, biết đó không phải.

Lời nguyện mờ mịt

13.01.2014

Bước lên cầu thang gác xép
và thấy, đêm nay
dường như những bậc gỗ dài ra
vươn tới những nấm mồ đã khuất.

Thời đại ♦ Thái độ ♦ Bài ca

1.01.2014

và khép lại cánh cửa ấu thơ
trái mìn nổ không nghe tiếng.
*
trên lâu đài rực rỡ
rác rưởi phủ đầy.

Noel ♦ Trên đường viền mờ

17.01.2012

Cuộc chiến đấu, vì thế, khốc liệt hơn
giữa thành phố sáng rực trên cánh đồng tối.
Kỳ lạ thay, khi ta là đối thủ
ngay nơi mối tương quan cũ và mới.

Khúc hát người vị vong

13.07.2011

Ai tự trùng xa thổi gió về
phải hồn giỡn biển sóng lầm điên.
Trăm năm ngờ rã chìm quên bóng
vẫn réo quanh thềm rợn nước nghiêng.

Về một điều vô nghĩa

6.07.2011

Hơn nửa tháng ngồi-xe-ngủ-máy-lạnh
trái tim nhớ căn nhà của nó.
Và tôi đau.

Ấn Độ – phút giây ánh sáng

1.07.2011
taj-mahal-at-night_thumb.jpg

Lòng chúng tôi rưng rưng khi Đức Đạt Lai Lạt Ma bày tỏ: Hoàn cảnh Việt Nam và Tây Tạng có những điểm giống nhau. Rồi, Người tặng mỗi người một tượng Phật nhỏ và một gói thuốc [với] những viên thuốc li ti ….

Mưa trên ngày khác ♦ Và một thời yên lặng

29.06.2011

Ngồi dưới mịt mờ chiều tháng sáu
lá vàng lá xanh bay
ngồi nhìn bốn mắt nâu
thấy gì sau vầng trán ấy?

Một chặng khác – trên Con Đường: họa sĩ Phan Ngọc minh và "tự họa với shiva"

2.11.2009

“Tự họa với Shiva” là điệu múa của một thứ ý thức muốn chiếu dọi vào thực tại trên cái nền những tiếng trống bập bùng của hiện thực. Trong ý nghĩa ấy, họa sĩ đã từng bộc lộ : “Chúng ta mắc nợ quá nhiều từ đời sống, từ lịch sử, văn hóa. . .”.

Chất Thơ và Ý Đạo

23.07.2009

Bài giới thiệu sách này là một sự… vô ích: những lời ngắn và nhỏ, truớc một công trình rộng. Vậy nên, mượn ý đã viết hơn 20 năm trước: nói về thơ bao nhiêu cho đủ / hãy cho thơ tự nói lời thơ để… chấm hết: “Thơ – thi pháp và chân dung” là tiếng nói ấm chân tình, đa thanh. Và, độc lập.

THÁNG TƯ – MỘT SẮC MAI HỒNG

10.07.2009

Tháng tư. Ngồi buổi chiều với giàn hoa giấy, bể dâu còn lại những con đường nhớ – quên, những ảnh bóng vụn rời đứt nối. Một mẹ già sắp – đang phút cuối của cuộc tử sinh. Tin thời sự về việc phóng tên lửa gây bao tranh đoạt. Dòng sông Thu Bồn đang hoen ố do lòng tham của những kẻ khai thác vàng sa khoáng…

Spring in the City

13.05.2009

A slow music. It’s not solitude
invisible and knowing where to go.
The colorful walls mute as they are,
the chorus spreads slowly in a circle.

Gần hơn sự tưởng tượng ♦ Trước điểm dừng cuối cùng

4.03.2009

Bên trong ngôi nhà nhìn bức tường nứt.
Bức tường của ngôi nhà.

Bên ngoài là sự im lặng của bức tường.

một cuộc ra đi

22.01.2009

gió. có phải gió từ đời khác đang trở lại

hay từ đầm lầy đêm tối ngạt thở kia

trùm xuống những đời còn leo lắt gượng

bao bóng người tựa lưng vào đêm

Thủy triều giạt – Những điều kiện, và…

8.01.2009

Không khí đặc. Mùa đã chết.
Ngọn nến tàn.
Nước giọt đâu đó trên sàn.
Giọng đêm cứ dài ra. Rền rĩ.

Đứt đoạn và liên tục ♦ Mắt khác

31.12.2008

năng lực của đời sống
nhiều khi là yên lặng
không. cuối cùng là yên lặng
của cánh cửa mở ra phía chưa biết tên
khi bóng tối những ngôi sao
dâng lên chầm chậm

Mùa xuân trong thành phố ♦ Mùa đông

24.12.2008

Và hương nhớ nhung của ngày qua
dường như bắt đầu dường như kết thúc.
Dẫu cho đường nhựa nhiều hơn đường đất
mọi vật không bao giờ yên lặng.

Hội An của tôi

6.11.2008

Nhịp điệu mái nhà, những con đường chảy vào kỷ niệm, một dòng sông thầm lặng tan hòa trong bãi sóng. . . Đấy là Hội An của tôi. Là thế, nhưng dường như vẫn còn thiếu một điều gì, một điều mà nếu không có nó thì những gỗ đá kia mãi mãi không có linh hồn.

Nghe bên thềm phố

15.10.2008

Vào thời khắc đầu ngày, bên nhà hàng xóm, khoảng bốn giờ, bác cán bộ về hưu nấu sữa đậu nành. Ánh lửa run rẩy, tiếng củi lép bép; đôi lúc bay lên những dây sáng li ti trong ánh tối của các khoảnh khắc ngày chưa bắt đầu đêm chưa tắt.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)