Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Về một điều vô nghĩa

 

 

 

Đôi lần, tôi đã biết
không khí là thức ăn.

*
Hơn nửa  tháng ngồi-xe-ngủ-máy-lạnh
trái tim nhớ căn nhà của nó.
Và tôi đau.

*
Quê nhà lắm bụi
cũng chen đua nóng lạnh giật giành
nhưng sau 24 giờ được dầm trong chốn thân quen
tim như cá về ao đầm cũ.

Không khí là những sớm mùa đông cà phê cùng bạn
những chiều với mây không biết để làm gì
những đêm và rào cản vượt qua . . .

*
Thực ra, không khí là bữa cơm quê mùa lũ
với ánh con tép đỏ nơi cái dĩa đất sứt
giữa mớ cá vụn. Ngày ấu thơ.
 

         Sài Gòn, 19.10.2010, sau khi về lại Việt Nam

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Đông Nhật

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)