Đêm
những hàng cây như bó nhang thắp trên thành phố
bầu trời khoan sâu.
Tôi đốt cho mình que diêm gãy chết hai lần
nuốt điếu thuốc đen để nhớ
một ngày rất cũ.
Dừng xe lại bên dốc đường
cuối năm
Nhìn hàng cây xanh trong đêm. Màu xanh tiềm thức.
Kia xa.
Những đôi mắt ướt trong chuyến xe buýt xuất cuối
xốc chạy ra khỏi năm cũ.
Chào những cái vẫy tay của người con gái yếu ớt
như que diêm đang cháy lan trí nhớ tôi
& từng khuôn mặt người
đang thở bằng trữ lượng quá khứ
Ký ức là cây đinh đóng sâu vào trí nhớ họ
dài bằng tháng năm. Trí não rạn.
Thành phố chuyển bụng từ một mùa xuân rất cũ
Mẹ đã đẻ ra những người con mang đôi mắt phía sau
thoát chạy khỏi đám cháy lớn.
Cuối năm
Bay về những con chim ướt
tiếng hót khô trong thế giới vắng mặt
đậu lại thiên đường khuya khoắt đêm nay.
Tôi chỉ là kẻ đồng hành
ngồi ngáp khan sau cơn mưa
tan chảy cùng những mảng màu lạnh.
Que diêm vẫn cháy sâu,
cho đêm còn lại.
Và trí nhớ trượt trên mặt đường đóng băng
đêm nay thôi
tháo chạy ra ngoài đường vắng đón giao thừa.
Cùng im bặt của gió. Nhấp nháy đèn vàng những ngã tư.
Cựa động một chút nhớ.
Rồi sẽ ngủ. Ngủ nuốt vào đêm .
.