Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Đêm ở san francisco nhiều khi không biết phải làm gì

 

 

 

tôi hầu như thực sự chết toi
vào tối hôm qua
lúc tưởng hồn
vía
lìa khỏi xác thì có ngó lại
mới biết mình đang còn rất chập chờn 

ôi mộng
thấy nàng ngồi kể [có đứt đoạn] là
khi nhận ra nàng bị đẩy lui về quãng thời gian xa
xưa
ở nơi đó ngày ngày tôi thở
hít
sống chỉ với thứ quá khứ đã thối rữa

trên người luôn vận bộ bà ba trắng
lụa lèo
[thông suốt!] lúc nào cũng kín kín
hở hở
bước đi nhẹ đến độ gần như rón rén
tránh hết sức chuyện động giường
động vách

– trời ơi!
hễ muốn tỏ bày điều gì
không bao giờ nói thành tiếng
độc rên ư ử
thều thào
chốc chốc thở hắt ra chuỗi
chuỗi
âm thanh của người mắc chứng khổ dâm

ngừng lại
nàng cho lúc đấy nàng cũng đã chết(!)
quái!
vào phút giây chiêm bao ấy
tôi đứng lặng
nghe [trong đầu nghĩ nàng gặp ai
không phải tôi

có thể nàng sai lầm, trông gà hóa cuốc!]
nhưng giờ đây cả hai tỉnh táo hẳn
nàng vẫn khăng khăng bảo tôi- thuộc loại không khí hiếm
một bóng ma(!)
rồi chắt lưỡi
nàng kể  “hễ lóng nhóng phía tương lai
ông liền kêu- ối! tớ biết chắc chắn mình không hề được báo trước
rằng
sẽ được thả vào nơi chốn mà
chẳng còn cơ may nào nữa để ngồi nhớ
tưởng
về đời này
dẫu chỉ khoảnh khắc

ông còn nói- đấy
chúng tôi sống đặng
phần lớn nhờ những điều không thể lí giải nổi
là sao?”

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)