Bài đã đăng của NNguong
mưa, tháng 4
những nón sắt gỉ sét bồng súng chào nghiêm truy điệu
không cho những người đã chết
mà cho những kẻ đang sống
tặng phẩm 2
tôi [cũng có thể!] tặng em móng vuốt lưu vong
của trang sử giao chỉ đầu tiên
những bước chân mở mang bờ cõi
đã thực mỏi mệt xuống tới đồng bằng
lổn ngổn chưa chết
khi tôi cố tình lôi theo một đám chữ nghĩa
đặt tên cho từng sự cố.
đặt tên, cũng có nghĩa là tuyên án
chúng vài ngày dăm tháng nhiều năm chung thân
biết được
tôi vốn không thích nghệ thuật trình diễn
nhưng tôi lại thủ vai một người lính thất trận miền Tây Cao Nguyên
[họ đã nói thế] chậc!
bọn tôi bay ngợp bầu trời
lắm con mỏi cánh
rơi xuống tấm thảm nhung của lưu đày
nằm chen cạnh những bia mộ đã di dân từ kiếp trước
vâng, vẫn vậy!
vâng!
gần hết đời mà tôi vẫn chưa thoát ra khỏi trí óc con nít
vẫn còn hậm hà hậm hực
với đám nhóc cách mạng đỏ băng tay áo
lũ cá sấu trưởng thành trong ao tù chế độ bạo lực
từ khi chân đi không chạm đất
từ khi chân đi không chạm đất
đất như địa ngục
xa xôi
dẫy đầy đầu trâu mặt ngựa
vượt sông ♦ trôi sông
mắc một quyển sách
tôi nhai từng trang giấy
ngáng một xác chết
tôi hỏa táng từng tế bào
ngoài lề
bàn ghế lề đường quán cóc xe con xe đạp xe ôm
bia ôm số đề số đầu số đuôi trúng số tận số
chà đồ nhôm chôm chỗ ngồi chĩa điếu thuốc ké ly rượu zớt miếng mồi
mốc thếch an phận!
bọn chúng em dán đầy biểu ngữ lên tường, vách cấm-không-được
lên cửa sổ nhìn ra độc lập
lên đôi mắt mù trong tòa án
trên lưng còng chế độ
cứ lòi ra ngoài túi áo
gù cái lưng khòm xuống đời
nhược tiểu
trong lòng mỏ thân phận
tối đen. nơi ánh mắt người dân bản xứ
không xa lắm những liên hệ
tưởng đâu còn hè
mỏ gõ kiến đùm đụp thêm vài tiếng
trưa không rớt xuống vỏ cây vụn
chỉ vài tiếng lào xào ươn nắng
thế hệ, dưới bánh xe cán chó ♦ thúc thắc, khi tắm
vòi nước biến động(?!)
lúc nóng, lạnh
cảm giác rùng mình
khi nghe có người nói tôi đang cầm trong tay một loại tiền giả (tiền giấy)
thăm quê
không như cái chết của chủ tịch hay tổng thống, của cả 2 phe
bọn họ tự liệm chôn không rềnh rang tang ma phúng điếu
và bọn người đưa, tiễn cũng không hề nhân danh một lý tưởng hay chủ nghĩa nào cả
lặng lẽ, vô danh tiểu tốt
một cách, nhược tiểu và nô lệ, khác
phải chăng nỗi khốn khó bần cùng
đang keo sơn con người với khoảng vệ hè có được
hơn là sông núi
chúng ta phải làm lại
chúng ta phải dựng lên nghĩa trang
bằng đá
để khi có dịp trở lại
những mộ bia sẽ vẫn còn đó
trong ánh mắt tưởng niệm
tặng phẩm
tôi mang em lụa
để chận lại những hớ hênh của tình yêu
mà khi ta lơ đãng, hôn nhau
chúng sẽ chạy lại với thiên nhiên
dồn cục ♦ câm
bẩm sinh vừa ngu vừa ngang
tôi biết không có khác biệt gì giữa
bướcraxuốngđường và ngồilạitrongnhà
nên từ đó tôi tự nhốt mình bên trong và xa cách với bên ngoài
triển lãm đường phố
khán giả được thưởng ngoạn tường tận
khá nhiều, những màn trình diễn trên đường phố
mà đạo diễn không ai khác hơn là bạo lực
các diễn viên tự phát không cần bằng cấp, chỉ cần lì lợm
nghĩa trang thành phố
ngày càng xuất hiện nhiều ngôi mộ
những ngôi mộ cho biểu tình
những ngôi mộ cho kiến nghị
không lâu
thành phố sẽ biến thành nghĩa trang
ngủ nắng
đêm tôi ngủ trong nắng
từng đêm chói chang quen thuộc
nắng cháy phố Hoàng Diệu Hà Nội
nắng khét Nguyễn Thị Minh Khai Saigon
bên ngoài chiếc hòm mri, là áo quan ký ức
chiếc hòm mri
ồn ào của máy móc
vài ba tiếng đồng hồ giả chết
cứ như thiền trong hơi thở định thần
với, định mệnh của thế kỷ chỉ còn em, tuổi trẻ
như một đàn kiến thảng thốt tán loạn ra mọi phía tránh cái tàn thuốc quẳng xuống đường từ một tên móc túi mặt chuột
như một cái tát vào mặt khi em bỏ lớp, xuống đường
bước, cùng những bước chân
ánhmắttựtinquảcảm của em bé, và
cái cúinhìnmặccảmvôsản của chú công an
cho nhân loại thấy, rất rõ, càng thêm rõ
sự hèn nhược của sắc phục

Bình Luận mới