Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

biết được

0 bình luận ♦ 10.09.2012

 

 

 

tôi vốn không thích nghệ thuật trình diễn
nhưng tôi lại thủ vai một người lính thất trận miền Tây Cao Nguyên
quá lâu
đến độ chai lì và
tiền công thì không đủ để tiêm thuốc tẩy não

tôi cũng chẳng ưa gì co cụm
nhưng tôi phải rúc trong chiếc vỏ ốc thua thiệt
lăn lóc bởi căn phận
một ngày tôi thấy tôi ngưng lại và
chiếc vỏ ốc biến thành áo quan của bộ trường thiên tiểu thuyết

tôi càng ghét sự sống chừng nào
nó càng khuyến mãi nhiều chừng nấy
niềm tin thì cho không dẫy đầy trong đất trời như mưa với nắng
tự do và nhân quyền lại rẻ rề rẻ mạt
sự sống có nhiều cơ hội rao vặt hơn
trong khi cái chết là mẫu cáo phó duy nhất
dù vậy sự sống cũng vẫn chỉ là một truyện cực ngắn và
tác giả lại là cây viết tồi nhất trong giới viết lách

tôi chẳng thích gì mùa thu
khi những chiếc lá vàng rơi thật nhiều
những gì tôi cố giữ trên người
tháng ngày hy vọng thương yêu cùng chữ nghĩa
trong khi thân xác đang bị lăng trì bởi tuổi tác và lũ chim gõ kiến
cây thông vẫn vút thẳng ngạo mạn
thì tôi lại lả (như) cò bợ
theo tính cách bóc lột của vai diễn.

 

 

 

.

bài đã đăng của NNguong

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)