Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

ra ngoài

0 bình luận ♦ 18.04.2011

 

 

 

ra ngoài
tôi trần truồng, như cây tróc vỏ
em còn có nụ hôn dán vào thân thể
riêng tôi chỉ biết treo con chữ quanh mình
nhân gian còn biết tôi di động
mặc dù đọc không hiểu

ra ngoài ý nghĩ
tôi tăm tối, như hôm nào bóng đèn trong phòng vụt chết
ý nghĩ sờ soạng
chạm phải vách tường câm, nín
bên trong tâm thức

ra khỏi ký ức
tôi mù tịt, như con sông trôi tuột ra biển
chẳng biết có đường trở về
nếu không nhờ đàn cá hồi

ra ngoài tâm thất
tôi không còn giọt máu, để khóc
như núi khóc sông
lệ chảy xuống thác ghềnh
như biển khóc trời
lệ chảy lên mây xám
như người khóc người
lệ chảy dọc quốc lộ

ra khỏi vết thương
tôi không còn tri giác cho một năm bốn mùa
nhất là mùa xuân thất sủng

ra ngoài tháng 4
tôi lành lặn
không ý nghĩa

 

 

 

.

bài đã đăng của NNguong

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)