không như một hồng ân rơi xuống tình cờ
mà việc chấp nhận luôn gắt gỏng
từ địa ngục
không đủ thấm tươi lại cánh én
có mùa xuân nào vỗ lên được
đôi cánh chết
rắn mắt trò chơi việt dã giữa biển khơi
ngoi ngóp xác thuyền
rồi lúc bãi bờ vẫn say chưa hết sóng
cám dỗ
cũng không đủ dịu cái cường điệu
men thương tật nào
đã đóng váng lâu năm
mưa thấm ướt nhẹp
có thể lầy lội đủ
một ngõ hẹp hoa niên
nhưng không ướt đủ xa lộ vòng đai
chỉ trơn trợt thêm những chiếc vỏ xe mòn da toét thịt
lần quần quanh quẩn mãi một đời khô hạn
không lối ra
những giọt mưa rấm rứt
chưa đủ ố mờ
chân dung bưng mặt phố phường rạn nứt
của bờ vai lọn tóc âu cơ
hiển hiện đằng sau tấm gương ký ức
trên những tháng năm tá túc
nơi xứ sở độ lượng
chờ ngày ruỗng mục
những nón sắt gỉ sét bồng súng chào nghiêm truy điệu
không cho những người đã chết
mà cho những kẻ đang sống
vất vưởng
cùng chiếc huy chương khốn khổ
treo trên ngực trái
tật nguyền
mưa, tháng 4
trèo trẹo tiếng nghiến răng cắn chốt rút kíp
trái phá tịt ngòi cuối trời mù mây
thân thể bứt làm đôi
bên này lưu lạc bên kia vất vưởng
vướng mắc khúc giữa lòng thòng
cuống nhau.
.
.
.
.