như đàn voi rừng
chúng tôi vểnh tai xồng xộc băng qua mùa lũ
không ít con bị sụp hố
giã từ cuộc đua bất đắc dĩ
nặng thêm thư báo phướn liễn trên lưng bạn đồng hành còn lại
những điều gẫy gập tất nhiên
giữa mùa tan tác
như đàn chim thiên di
bọn tôi bay ngợp bầu trời
lắm con mỏi cánh
rơi xuống tấm thảm nhung của lưu đày
nằm chen cạnh những bia mộ đã di dân từ kiếp trước
những giọt mưa
không nằm trong dự báo thời tiết
như những viên gạch
bọn tôi nằm rải rác nhưng tựu trung trong giới hạn của tương cận
mẻ, vụn
vài viên rơi đứng trên thế góc cạnh đã làm nên bức phù điêu kỳ diệu bởi hình vóc thất thường
những tác phẩm vội
chưa kịp qua vòng trải nghiệm của sáng tạo
như những dòng chảy
trễ tràng thoát ra từ lòng máng xối
chúng tôi tuôn ra cùng lá mục nhánh gẫy cành khô
tràn xuống đồng bằng sân vườn sau
túng quẫn
những ao đọng
không lối thoát
như đám lục bình
lênh đênh từ thượng nguồn [vốn, đã lênh đênh!]
chúng tôi lều bều từ thế kỷ trước
mang theo gốc rễ trì trệ
lũ cá hồi còn biết chờ con nước tìm về nguồn
chúng tôi trôi biệt tích
theo con bão mới chờ đặt tên
những vật thể lạ
không nằm trong lo ngại của nhân loại
những ngòi viết rỉ đang cố . . . hết mực
[họ đã nói thế]
chậc!
.