Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

từ khi chân đi không chạm đất

0 bình luận ♦ 3.08.2012

 

 

 

từ khi chân đi không chạm đất
đất như địa ngục
xa xôi
dẫy đầy đầu trâu mặt ngựa
tác oai tác quái
ở chín tầng thương, nhớ
khi ta ở chỉ là nơi đất ở
khi ta đi đất đã hóa tâm hồn*
tôi cũng là loài quỷ bỏ tâm hồn đi mãi
nên tôi vất vưởng
mức đến chẳng hiện hữu
mức đến của thế giới có nhân loại đón chào ca ngợi
mức đến của họ chỉ có tăm tối tù ngục vây hãm
nên tâm hồn đất mặc cảm
bước chân đất rụt rè hãi sợ vì đơn độc
không cả dép, giày
ngáng câu thơ nghiêng tôi xiêu cửa mở ra mỗi đầu ngày mũi hỉnh đất
khai ngấy hồn

ngồi ở ngả 3
trên chòm cây lưu lạc
nhánh nào dẫn lối xuống [chưa biết!]
nhưng tôi chắc chắn phía dưới là sân cỏ êm ái sẽ đón nếu tôi rơi
xuống một bia mộ

tôi cần gió
sa tôi vào hấp lực của đất
tôi cần mưa
trôi tôi vào mạch nguồn của đất
tôi cần bão
xé tôi phân hóa cùng da thịt đất
khi biết mình xa đất
từ những điều đã
khuất.

 

* ai là Chế Lan Viên?

bài đã đăng của NNguong

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)