tìm trên cánh đồng da màu
bạn bè người thân không thấy
chỉ có bóng, hình nhạt nhòa
vào, ra chào hỏi lịch sự
chỉ có công viên thành phố cúi đầu trên bia mộ u uất
nguệch ngoạc những ngày tháng cũ
đường xá xe cộ chen nhau từng ý nghĩ
chạy nắng mưa hay tiếp tục chạy nạn không ai biết
(nhiều hơn lũ kiến hành hương kế bên tôi ngồi xổm café bên thềm sáng cuối tuần)
đêm cửa tôi mở ngỏ
cho những oan khiên nhiệt đới
lỡ độ đường, và bạn bè mất tích
chỉ thấy những chai bia chết bầm
càm ràm những bức xúc
mắng vợ, chửi con
nhổ nước miếng lên chế độ
không quên tự ói mửa vào bản thân
hỏi anh xe ôm về chứng nhân của thời cuộc đâu
cặp mắt quay quắt
chứng nhân cũ mới, thời cuộc cập nhật định kỳ?
mỗi tin tức là mỗi điếu thuốc, ngụm café
bên trái cải tạo bên phải kinh tế mới trước mặt thuyền nhân
mốt cũ rồi ông ơi
bây giờ là
đòi hỏi nhu cầu thiếu cung ứng xã hội
yêu cầu được bảo vệ từ gạ tình, lạm dụng, sách nhiễu, áp bức
những chữ nghĩa cứ vài mươi năm trở lại
trong những khối óc nhỏ bé ý thức và những bàn tay nghèo túng thân phận
tẩn mẩn tay ga thả dọc theo ổ gà và xói lở của vết thương cũ
chập choạng bởi những vật đang kiếm, tìm
tôi biết, có lúc sẽ bị sa vào
những điều đã quên bỏ lại sau lưng
té ngã sóng sượt xuống hố tử thần
của vết thương mới
mới nhìn thấy, giấc mơ
hơ hải
.