những chuyến xe thời cuộc
cán qua lại
đôi chân tôi dập bước tò mò
và, đương nhiên những đôi mắt lãnh cảm
chỉ biết lùng sục mưu sinh
những cuộc mua, bán trần truồng
mặc cả từng ngày thoi thóp
còn hơn làm chuyện nhân đạo
mà bạo lực cho là ruồi bu
tôi từ đó
tật nguyền, ăng ẳng lời nguyền rủa chế độ
từ trưởng thành đến già nua
quan niệm què quặt
nuôi lớn khôn tư tưởng và ý nghĩ
khi về thăm quê nhà
tôi bị lẫn lộn giữa
mặt đường lồi lõm tai nạn
lề đường cao thấp đẳng cấp, và
cặp chân niểng
thương tật.
vòi nước biến động(?!)
lúc nóng, lạnh
cảm giác rùng mình
khi nghe có người nói tôi đang cầm trong tay một loại tiền giả (tiền giấy)
liên tưởng đến căn nhà giả (giấy), bên Việt Nam
tôi đang ở trong căn nhà giả
tôi đang xài tiền giả
ăn thực phẩm giả
uống nước giả
ngủ trên giường giả
áo quần đang mặc là giả
da thịt cũng là giả
thở hơi của giấy?!
chỉ có chữ nghĩa
(mặc dù không bán được)
—vì tôi thấy tên và lời thơ tôi viết, quanh quẩn trên damau.org
thường xuyên—
là thật
như gadhafi đã chết
nguyễn tấn dũng vẫn còn là thủ tướng.
(lật tự điển tìm “giả” và “giấy”, có thật!)
.