Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Thơ, Từ Việt ngữ Email bài này

from an umbilical stump / từ một cuống rún

 

henry_ford_hospital-frida-kahlo

Frida Kahlo, Nhà Thương Henry Ford (Henry Ford Hospital), 1932

 

 

 

from an umbilical stump

 

last night
I drifted like a handful of pink dust
scattered in the streets
no country no birth certificate
no ID no marriage license
no driver’s license no permanent address
no social security
no credit card
no mortgage no car payment
no balance left for food or clothing

no… not a glimmer of moon
nor any trace of late wind
let all living things remain in their infinite silence
let me be some wandering speck
that swirls and blends into a predestined path

I lift, hurl myself
from a congested, unseeing life
in my impaired state
I can’t find shelter
Laughing through my tears
I spin ceaselessly through the cycle of life

where do I come from
from where have I arrived
which kind wind will take me away
and make life light as breath…

passing through stars cold as the eyes of wild cats
which accident makes me fall into the wide gaping mouth of earth
shrouded by my pummeled, but rot-resilient flesh,
I am trapped for a hundred years in a living grave

it’s because I have the soul of an orphan
still trusting the life source from my umbilical stump

 

 

 

từ một cuống rún

 

đêm qua
tôi phất phơ như đám bụi hồng rớt ngoài đường phố
không khai sinh tổ quốc
không căn cước giá thú
không giấy xe thường trú
không thẻ an sinh xã hội
thẻ tín dụng
nợ nhà nợ xe
nợ cơm ăn áo mặc

không… không cả dòng trăng nghiêng vằng vặc
không… không còn một chút gió khuya khoắt
ừ thôi vạn vật cứ nín thinh im bặt
ừ thôi tôi cứ là hạt bụi lất thất
bay… bay nhập nhòa cùng định kiếp

tôi bốc tung tôi lên
đâu thấy gì ở một đời sống nghẽn tắt
tôi mịt mù tưởng bệnh
cũng chẳng tìm được một bóng mát gọi tên
tôi cười trong nước mắt
vẫn quay tít không ngừng trong cuộc hóa sinh

tôi đến từ đâu
tôi từ đâu đến
ngọn gió từ bi nào mang tôi đi
cho đời nhẹ tênh

tôi đã đi qua những vì sao lạnh như mắt của những chú mèo hoang
sự ngẫu nhiên nào làm tôi phải rơi tủm vào chiếc miệng toang hoác của trái đất
tôi bỗng nát nhừ cùng xác thân ẩn mật
tôi đã bị nhốt trong mộ tối cuộc đời một trăm năm mà chưa rữa thối

cũng chỉ vì tôi có một tấm lòng của đứa trẻ mồ côi
vẫn thật thà tin nơi cuống rún mình đã cắt ra

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Thanh Bình


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)