Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Phụ Nữ & Giới Tính, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Đàn bà là đồ chơi của đàn ông? / Is Woman Man’s Plaything?


♦ Chuyển ngữ:
4 bình luận ♦ 20.11.2011

 

alberto_seveso_four

“The Art of Sperm Shaping” – Alberto Seveso

 

Is Woman Man’s plaything?

When a woman’s egg denies all encounters
Sperms wriggle like a mass of maggots
Oops, sorry
I am just a doll who causes your infertility.

Alas, Adam! What are you searching for in these ovaries of lust?
You douse carnality onto a tuft of fine hair
You traverse the viscous, dewy depth
You rub and chafe your empty, mindless nub
Ah, it turns out you want to float up like a bunch of balloons!

Yeah, you can fly only by propulsion from an inferno jetstream
It’s not much of a miracle, but didn’t you say I am just a plaything

My poor arrogant Adam!
It doesn’t matter if a john is also a gigolo
It doesn’t matter if men are drowned in the excess of their own maleness
Sure, no matter since not only women are turned into trivial accessories!

Yet remain these prejudices that render me a bit irritated
Yet remain this tendency to stereotype and disparage, from envy and resentment
Perhaps life has depleted all prodigies and artists
What’s left are boastful crows
And the commercial exchange of sensations
I am sorry dear but my exhausted heart is bankrupt!

Alas, it’s time I exercise the right to copulate with defiance
Immaculately conceive with semen from a sperm bank
I only have to pay one hundred forty bucks for an aroused “sample”
No fear that your seeds will encounter a drought season
Your blood will surely be tested thoroughly
I can be at peace without reciting my repentance
In the name of the baby
I declare this fornication innocent!

There are nights I wish to break my sadness with the moon
And send blessings through frivolous kisses imbued with narcotics.

 

 

Đàn bà là đồ chơi của đàn ông?

 

Khi trứng của người đàn bà từ chối mọi gặp gỡ
đám tinh trùng chạy lúc nhúc có khác chi giòi bọ
ồ xin lỗi
em chỉ là con búp bê nên làm anh tuyệt giống.

ôi Adam! Anh tìm gì ở những bầu dục vọng?
anh xối nhục cảm lên những cụm lông mịn
anh cỡi sâu bóng tối nhầy nhụa sương mỏng
anh thủ dâm nhàu nát khoái lạc rỗng
à thì ra anh muốn bay lên như những chùm bong bóng!

ồ chẳng qua anh bay được cũng nhờ luồng khí âm phủ nóng
ồ phép lạ gì đâu anh chả bảo em chỉ là món đồ chơi

hỡi tên Adam kiêu ngạo đáng thương của em ơi!
có hề gì nếu anh là “male stripper” đon đả nỗi cuồng dâm nhiệt đới
có hề gì nếu khách mua hoa cũng hành nghề đĩ đực
có hề gì nếu đàn ông thấm đổ mồ hôi dương cực
vâng, có hề gì nếu đâu phải chỉ đàn bà mới đem làm thứ trang sức!

vẫn là những thành kiến làm em khá tức bực
vẫn là những thói tật xếp loại phê bình kiểu bôi bác hiềm tị
cuộc đời tưởng chết tiệt những thiên tài nghệ sĩ
chỉ còn lại thứ quạ kên vỗ ngực
chỉ còn lại những mua bán mặc cả cảm xúc
xin lỗi anh tâm hồn em đã quá bị phá sản kiệt sức!

ôi, đã đến lúc em có quyền giao phối thách thức
ăn nằm trinh nguyên với những giọt tinh trùng ngân hàng
em chỉ cần trả một trăm bốn chục đô cho một “sample” động cỡn
đường tinh anh sẽ không sợ mất mùa hạn hán
máu của anh nhất định sẽ được thí nghiệm kỹ càng
em yên tâm khỏi phải cầu kinh sám hối
nhân danh đứa bé
em tuyên bố cuộc giao hoan này vô tội!

có những đêm tối em muốn cùng trăng vỡ xanh nước mắt
để chúc phúc riêng cho những môi hôn nông nổi đẫm đầy thuốc phiện.

 

Vietnamese original by Nguyễn Thị Thanh Bình

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Thanh Bình


4 Bình luận »

  • Trương Đức says:

    Thưa vâng, giá gì những bọn người như thế đừng bao giờ sinh ra (phải bóp cổ từ trong bụng mẹ) để thêm ô nhiễm và làm chật, “nức nở” trái đất này. Bọn chúng đúng là thứ giòi bọ, sâu bọ, ruồi bọ… và cuối cùng rồi cũng phải đến lúc chui rúc cống rãnh…!

    Thưa nữ thi sĩ Thanh Bình,

    Tôi thực sự vui mừng khi được nhà thơ nhắc đến trong bình luận của mình. Đọc những lời trên, tôi nhớ đến một đoạn văn của nữ thi sĩ trong truyện ngắn “Bệnh dửng dưng” như sau:

    Tôi buồn vì niềm mất mát lớn lao ấy đến mắc bệnh thẫn thờ. Nhưng căn bệnh của tôi biết đâu còn có liều thuốc thời gian chữa trị được. Còn những người với công việc tầm thường như gã thường trực, học thức như bác sĩ Lân… hình như họ đang bị xâm nhiễm nặng thứ vi trùng làm huỷ diệt những cảm xúc tình người. Họ sẵn sàng xoay mặt với những đau khổ của đồng loại và chỉ biết làm đầy bao tử mình. Rồi họ đổ lỗi cho những tệ trạng nghèo đói, mục ruỗng từ trên xuống. Con bệnh này vì thế tôi sợ sẽ hết thuốc chữa nếu càng ngày càng lan dần, lan mạnh trong xã hội tôi đang sống.

    Thú thực, nếu có ai đó hỏi tôi, là tôi thích đọc thơ ca của “đàn bà” hơn hay thơ ca của “đàn ông”, thì tôi sẽ trả lời ngay không một chút do dự, rằng mình thích thơ ca của những nữ thi sĩ hơn cả. Bởi vì, tôi nghĩ, thi sĩ “đàn ông” làm thơ với cảm hứng đều xuất phát từ một cái Đẹp gì đó, và cái Đẹp nhất trên đời này, theo tôi và rất nhiều nhiều… “người đàn ông” khác, chính là “Người Đàn Bà”! Có phải vậy không nữ thi sĩ Thanh Bình?! Và, thơ ca, hay hơn cả, tôi tự suy diễn theo cái cách “phù thủy” 🙂 của mình, phải chính là do “cái Đẹp nhất” làm ra!

    Một ý nữa, thơ ca đi vào lòng người, đó là do nó mang tải một thứ “sức hấp dẫn” mềm mại và ấm áp như dòng sữa mẹ. Loài người chúng ta, chào đời và lớn lên, bắt đầu từ dòng sữa mẹ. Vậy tại sao xã hội con người hiện nay – không riêng chỉ xã hội Việt Nam -, lại không “duy trì” và “quay trở lại” với “Dòng Sữa Mẹ”? Lại để những thứ “vi trùng” như là… “Nay ở trong thơ nên có thép” nó xâm nhiễm làm mất hết những cảm xúc tình người? Mà đúng thật đấy, như thực tế lịch sử thế giới đã cho chúng ta thấy: Chính cái “Thép” (trong đạn bom chẳng hạn) có ở trong thơ đã “sản sinh” ra một đống những giòi bọ, sâu bọ, ruồi bọ, chuột bọ,…! Vậy thì…?

    Tất nhiên, tôi không thể nói lên “những điều mềm mại và ấm áp” hay được bằng những nhà thơ nhà văn, tôi xin nhường lời lại cho những thi sĩ của loài người, nhất là cho những thi sĩ của “phái Đẹp”! 🙂

    Mong đón chờ những sáng tác mới của Nguyễn Thị Thanh Bình!
    Xin cám ơn nữ thi sĩ! Trân trọng.
    Trương Đức

  • ho nhu says:

    “I declare this fornication innocent!”
    chẳng những thế, thêm một thìa defiance chị Thanh Bình còn có thể “declare this fornication immaculate”:)

  • Nguyễn Thị Thanh Bình says:

    Cảm ơn hơi muộn nhà phiếm luận sắc sảo Trương Đức, vì “kẻ hèn” này mới đi bụi đời ngắn hạn xong. Và dĩ nhiên không quên công lao dịch thuật của nhà thơ kiêm dịch giả Lưu Diệu Vân, đã mang bài thơ Thanh Bình “chọc quê” nhà thơ Đỗ Khờ (chữ của Khánh Trường) í quên Đỗ Kh. (Đỗ Khiêm) cách đây trên 20 năm, đăng lần đầu gây phản ứng táo bạo và táo tợn của thứ “đạo đức thật cóc cần đạo đức giả” trên Hợp Lưu, khi một tác giả nữ lưu chịu đương đầu với thái độ dè bỡn của mấy đấng nam nhi: “Đàn bà là đồ chơi của đàn ông.”
    Chuyện đáng nói ở đây là hơn 20 năm sau trên sân chơi của Da Màu, chính tác giả lại được một cú sốc khác vì bàn tay phù thủy của anh Trương Đức đã chế tạo ra một cách suy diễn mới, lạ. Thưa vâng, giá gì những bọn người như thế đừng bao giờ sinh ra (phải bóp cổ trừ trong bụng mẹ) để thêm ô nhiễm và làm chật, “nức nở” trái đất này. Bọn chúng đúng là thứ giòi bọ, sâu bọ, ruồi bọ… và cuối cùng rồi cũng phải đến lúc chui rúc cống rãnh… hahaha!!!
    TB: Có một lỗi chính tả ở câu thơ: “đường tinh anh sẽ không sợ mất mùa hạn hán”. Đường tinh nghe “hợp lý” hơn là “đường tình”, vì gắn liền với sự “tuyệt giống” mà tác giả chừng như tức mình muốn đối thọi, í quên nữa, đối thoại.

  • Trương Đức says:

    Khi trứng của người đàn bà từ chối mọi gặp gỡ
    đám tinh trùng chạy lúc nhúc có khác chi giòi bọ
    ồ xin lỗi
    em chỉ là con búp bê nên làm anh tuyệt giống…

    Đọc câu thơ này tôi liên tưởng đến một phép tính trong y học di truyền: Xác suất để cho một trứng trong bụng người đàn bà được thụ thai (một con tinh trùng “chui lọt” vào trứng), là 1/60 triệu. Tức là cần một lúc ít nhất 60 triệu sperms “lúc nhúc” xung quanh quả trứng của “người đàn bà” để chắc chắn “một sinh mạng” được ra đời, ít hơn không thể. Phép tính xác suất này không thấy nói đến trường hợp “trứng của người đàn bà từ chối mọi gặp gỡ” thì sao, nghĩa là nó chỉ thuần túy “cộng trừ nhân chia”, chứ không “đụng chạm” tí gì đến tâm lý của “trứng của người đàn bà” cả! Và giờ đây, tôi được biết thêm một điều mới mẻ qua “ngòi bút thơ ca” của nữ thi sĩ Nguyễn Thị Thanh Bình: Khi người đàn bà từ chối, tất cả đều là “giòi bọ”? Tức là, nếu ngày ấy, thưở “còn ở trên thiên đàng”, nếu nàng Eva “từ chối” chàng Adam, có lẽ loài người chúng ta đã “không hình thành”, “không có”, mà chỉ là một thứ gì đấy như là… “giòi bọ” chăng? Có thể lắm!

    Dẫn dắt dài dòng như thế chẳng qua tôi muốn nêu lên một cái ý sâu xa như thế này: Có những trường hợp “trứng của người đàn bà từ chối” đấy, tôi nghĩ thế, nhưng vẫn có “một chú giòi bọ” lọt lưới, chui được vào để thụ thai làm… “chuột cống lộng hành trên mặt đất”. Tôi nghĩ, tốt đẹp biết chừng nào nếu mà Thượng Đế, không chỉ ban cho những người đàn bà một phép thần linh chấp nhận “mang nặng đẻ đau” sinh ra giống nòi, mà còn “trang bị” thêm cho họ một “bộ lưới lọc” tinh nhậy, để “ngay từ giây phút gặp gỡ đầu tiên” lọc không cho cái đám “giòi bọ chuột cống” được ra đời! Tất nhiên, điều suy nghĩ của tôi mãi mãi chỉ là… “hoang tưởng”, bởi vì, từ khi Thượng Đế cho Eva và Adam “ra đời”, là đã cho loài người sự tự do. Trở thành “giòi bọ”, “chuột cống”, hay “thần tiên”, “thánh thiện”, tất cả đều do sự “tự do lựa chọn” của mỗi con người chúng ta! Tôi nghĩ thế!

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)