Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Những Mảnh Vỡ Siêu Linh

 

 

 

        (Để nhớ buổi ra mắt sách Khả Thể
        của Đặng Thơ Thơ ở D.C. 5/4/15)

 
Có một nỗi niềm như giấc mơ
Đi tìm chiếc bóng soi vần(g) thơ
Chừng như tôi viết cho mình thở
Tương thông viết-đọc cũng bất ngờ

Nhân-vật-hóa làm tinh cầu tôi vỡ
Những mảnh vỡ siêu linh tôi nhặt miết từng câu
Khả Thể Của Mơ ơi nguồn cơn sáng tạo
Khả Thể Của Viết hoang mang cõi giới về đâu

Đừng hỏi sao tôi không gõ cửa tiểu thuyết khóc cười diễm tình
“Anh bây giờ không còn quan trọng”, câu nói nào tôi viết giữa bình minh
Nhưng tôi nào biết lòng mình chỉ chạm toàn những hố thẳm uy linh
Một kẻ lên đồng. Một trường hợp nhập thần sấm chớp mộng du

Bên ngoài có khi còn âm u trời tháng tư. Bên trong đầu tôi sao vẫn rực rỡ nắng xuân thu
Đứa con tinh thần mới quẫy đạp khai sinh. Thượng Đế cũng chết ngay lúc ấy ngẫu như
Buồn buồn có phải, tôi ghé qua cuộc đời giễu nhại đùa chơi vài hình hài nhân quan
Đứa con văn chương còn tồn tại hôm nay, vì những yếu tính ấy còn tồn tại đời sau

Chiều Hội Ngộ Văn Chương 40 năm tháng tư nhằm ngày Phục Sinh
Phục Sinh nước tôi, phục hưng tiếng tôi mời Khả Thể lên ngôi
Thơ Thơ ơi, Tự Lực Văn Đoàn hậu duệ xứng danh không thôi
Điều còn lại xin một lần khai mở từng chặng đường nắng mai.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Thanh Bình


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)