Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 20, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tuyên ngôn của những siêu sao

(gởi bạn văn H.S. Tường)

1.
Hãy uống những giọt nước mắt
em
bằng tủy sống
nuốt ngược lòng
ngày đã hết phải không
khi hơi thở chiều
sắp ngã vào vòng tay
đêm
có trăm bờ cánh gãy
mà phố thị vẫn đầy
ôi bướm đêm bướm đêm
và cũng đêm
rồi đêm
em lạc loài đi tìm ai
để hỏi cho ra lẽ
về những đường trinh con gái
về máu và những giọt xương tủy
về con số hơn mười ngàn nhà thổ
vẫn nhe răng như quỷ
ám
và còn vô số những con số
những rửng mở trá hình
nỗi vuốt ve khả ố
trẩy hội dâm ô
ồ ồ ạt ạt

2.
Vâng, làm sao người ta có thể trả lời em
cho ra lẽ
khi lịch sử cũng đã đến hồi
rệu rạo
thiết thao
một cuộc bề hội đồng
hoan lạc đến nhừ tử
ơi, những cái liếc mắt đa tình xảo trá
những cú nhắp mồi thử
anh anh em em rất đỗi ngoại lai
mà rồi chúng ta cũng đã ngắc ngoải
không phải chỉ một lần duy nhất
mà hai, ba, bốn, năm lần liên tục như xâu chuỗi
đan kẹt giữa những sợi dây cuồng vĩ
thứ não trạng của những thống soái
trên những xác người
trên đồi hoang vu
hét la vô vọng vói hoài một vòm trời bao la
ngợi ca về một điều gì chưa bao giờ có thật
một điều gì
ảo giác / ma mỵ
ngã quỵ / hư ngụy
hầm bà lằn Tây / Tàu / Nhật / Nga / Mỹ
truyền thống / cách tân / vô sản / tư bản
ôi những mầm non tơ
những tiếng hát xanh
trong đá tảng
của từng thế hệ đã đi qua
đi qua… đi qua mà không hề nhớ ra rằng
đâu cần phải tiếng trống
và những lời ru nhã nhạc
những anh hùng liệt nữ
cũng đã quẫy đạp
ôi, mẹ Việt Nam da vàng mũi tẹt
chúng ta cũng đã có mặt như từ cổ đại hoang sơ
có nghe lại không vì chừng như đã xa lắm
xa hơn lũ nắng trên bờ tường quá khứ
những đường hôn rát bỏng như những mũi tên
thế kỷ mười ba
cắm vào ngực
vết rợ Mông Cổ

3.
À thì ra chính anh cũng hùng hùng giựt giựt không thua gì nhạc rock
và em cũng trữ tình ra phết
được nằm trong bụng một giang sơn da vàng nhược tiểu
nhiều thần thoại đắm say
xung phong quả cảm
nhưng cũng lắm bi lụy lãng mạn phục tòng
ôi, có khi nào anh nghĩ đến những bát cháo lú thời đại
ọe ra giấc mơ làm người Việt Nam ngắn ngủi
hỡi ơi, làm sao để chúng ta có thể đi xuyên qua
đáy sâu của đêm
như đi xuyên qua những bí mật trắc trở
của những tay trùm sỏ số phận lịch sử
những con mắt thám tử / đồng tử
những vị thánh (tử) của tầng cuối luyện ngục
để tang thương em / để tang thương anh / để tang dân tộc

4.
Này ơi, nỗi đau của chúng ta mỗi ngày
vẫn giòn như bánh mì mới ra lò
hỡi trời đất
mùa đông chìa những ngón tay xương xẩu
lá im hơi / cây lặng tiếng
những lóng xương gãy
cành bông gòn vuốt mặt
sao tuyết Virginia không lạnh
bằng mắt ai
tìm về đâu
ngực trái
để thấy biển Nha Trang
nhớ cát đến cháy lòng
mà mây vẫn buồn
tuyết vẫn rũ
mênh mông mênh mông
hít vào nhé những cái nhìn mắc nghẹn
thở ra mấy đuôi mắt kịch sĩ
buổi trưa vào quán
chỉ một mình tìm không ra tri kỷ
không gặp được ai da vàng
ăn vội McDonald
nốc đại ly coke
cuộc đời chẳng có chi kỳ lạ
vẫn chừng ấy màu sắc
trắng rồi đen
những biểu tượng
những con cào cào hối hả
chạy trối chết trên những sợi lông măng Mỹ

5.
Rốt cuộc
những dấu hỏi những hoài nghi
những bài thơ không giấu được màn sương diễm lệ
có tru tréo
hoảng loạn tâm thần nhạc Jazz
sầu mộng mị ruồi bu
cũng không rạch được những ngọn gió
cơ hội
mặc cả
quyền uy
thôi thì những thi sĩ không tên vô úy
cứ bình tĩnh xé phăng tim mình
đấm ngực quằn quại trên những trang giấy bút
hoặc bẻ gãy từng keyboard
có gì không đàng sau những màn ảnh câm
đàng sau những con chữ
chạy lòng vòng đến mệt và chán
chúng ta đã tức tưởi chờ
và vẫn nức nở đợi
cuộc tẩy trần của tự do
ánh sáng ban mai thật thà cũng sẽ đến
bàn giao chiếc chìa khóa
mãnh liệt và bạo liệt
sáng tạo và đổi mới
mở cửa cùng viết cho xong
bài thơ tình thế giới
đầu thế kỷ hai mốt
dang dở

6.
Vậy ngay bây giờ hãy đến đó tức khắc
đừng chần chờ
mùa xuân dụi mắt
trải hoa ngập lối mà làm gì
hãy đến đó
nhặt nhanh giùm bé thơ Việt Nam
những mảnh mìn còn sót lại thời chiến xa xưa
mà ngỡ những mảnh pháo thanh bình xuân đẹp
hãy tháo gỡ đi
những kẽm gai rào cản
những hầm chông nghiệt ngã
ôi, những tàn dư làm vỡ vụn đời nhau

7.
Không, chúng ta sẽ không phải ứa nước mắt quá lâu
vì nếu cần cũng sẵn sàng lau khô ngay
khi lời nguyền độc địa da cam
là chiếc cầu vồng lung linh đổi chác xanh lam chàm tím
ôi, đâu là cái giá phải trả
của những công dân bất lực
xìu xìu ển ển thiếu tiềm lực
mắc bịnh paranoid kinh niên
không, chúng ta sẽ thôi không còn nói gì với những gã lái buôn xác thịt
từ xa đến rậm rực
họ chưa hay biết gì nhưng rồi cũng phải banh mắt
nơi đây khi mùa lên xanh ngăn ngắt
chỉ còn hoa với những gai sắc thật
không phải thứ hoa chỉ biết nhồi bông ngu xuẩn
hay loại hoa plastic dại dột rẻ rúng
hàng trăm ngàn phụ nữ Việt Nam cũng đã ngả ngớn
chết
thân thể lượn lờ đường cong chữ S
gợi cảm đa truân
những cánh hoa phù dung của giang mai, lậu mủ, AIDS…
Đại hàn / Đài Loan / Tiệp Khắc / Thái Lan / bất cứ những miền biên giới đú đởn nào
và nơi đâu nữa trên trái đất
hãy nghe đây lời thánh chiến
của những siêu sao
lũ chúng ta bán dâm như thế đủ rồi!
đất ơi
nước ơi

bài đã đăng của Nguyễn Thị Thanh Bình


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)