Trang chính » Chuyên Đề, Giới Tính, Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tình ca Eva hậu hiện đại

 

Ở đây không có đàn ông

cho tôi yêu

ở đây có quá nhiều đàn ông

không biết yêu

những trái tim thổi suốt đời gió lãng mùa quên

họ đi về những nơi đâu

mà không nhốt nổi bóng tình chung

dường như họ chỉ biết thay phiên nhau liếm hỏa ngục / nuốt bóng tối

bằng đôi môi

nhục thể

vậy thì biểu dương đi / biểu dương ngay những pha kiếm

phà mắt ánh sáng

những con thiêu thân cả tin vẫn sẽ giữ lòng mình lại

nhất định không khóc

chúng ta có thể suýt chết mà đừng hòng phải mất đi

một giọt lệ nào nữa cả

ô hay, ai mà biết được đàn ông cất giấu ở đâu

một tình yêu

một tình yêu thật lòng

Không trách những tên Adam luôn mắc nghẹn trước cuống họng

một lời hứa

ồ phải rồi, một lời hứa bay từ phương trời cũ đến phương trời mới

những dương vật làm bằng plastic

nuôi dưỡng những con búp bê ngọ nguậy trong tủ kính

một lúc nào đó

tình yêu tận thế

Nhưng mà đừng đợi đến ngày đời tận thế

muộn màng thôi những lời yêu

tội lỗi hoặc không tội lỗi

những lũ ong ngỗ ngược hay lũ bướm không biết hối tiếc

những đời mây vẫn loạn bay làm sao giữ

những đường tơ tim mạch làm sao buộc

môi thơm nào ấm áp không gian

mà trần gian vẫn cứ mặc trần gian

tình yêu của một lũ bụi hồng

cứ tung lên giữa trời đất

không bao giờ / không bao giờ là những hạt bụi

có giới tính

Vậy thì đừng thổi vào hồn nhau những ánh mắt dao cắt / tị hiềm / ích kỷ

cuộc đời đã có quá nhiều những con người giả nhân giả nghĩa

nên cũng đừng bắt tôi phải‎ lý giải về một điều

mà chỉ có Thượng Đế mới hiểu

ờ nhỉ, tại sao lũ bướm kia chỉ thích đuổi bắt nhau

như tìm đến những kiếp hoa

mà lũ ong ấy cũng chỉ muốn xa lìa ong chúa

để đi về những vò vẽ của riêng mình

những huyền mộng có khi là những đớn đau

tuyệt vọng

nhưng cũng để thấy rằng

không ai nhặt được trong đám cỏ khâu kia

một lời nguyền

tiền kiếp

Nghĩ cho cùng

khi những bông hoa phải lòng những đài hoa

những con chim muốn lấp đầy những khiếm khuyết của đôi cánh tật nguyền

thì hạnh phúc vẫn là khi làm đầy nhau

mà không cần cuộc đời

ờ thì cuộc đời thì bao giờ cũng đứng về cuộc đời

chỉ có tình yêu của chúng ta là thứ hoa dại

được trồng ở một miền mực đắng

ơi tình điên bao giờ vẫn cứ thế tình điên

xé tan những ngày đời mặt trời tận thế

và những anh anh

và những em em

cứ thản nhiên khạc nhổ vào những bức tường

kẻ thù của đạo đức là những thiên thần đắm say bị đọa

thì cứ van xin đi Thượng Đế

hãy để cho những con dã tràng đổ máu trên cát

siêu thoát trần gian

và như thế tôi thấy mình là con đàn bà khá nhiều yếu mỵ

tôi cũng có thể đã thụ thai nhân tạo hay

chưa sinh sản hoặc đã có quá nhiều con cái

nhưng nếu một lúc nào đó / một ngày trời không đẹp lắm

tôi hốt nhiên phát hiện ra rằng

trời đất ạ, vẫn chưa có ai làm đầy được tôi cả

một nửa kia của tôi đang ở đâu

vậy ra tôi vẫn chưa sống trọn được đúng nghĩa / những phi lý cuộc đời

và như thế

ai rồi cũng phải tiếp tục

vuốt ve / thủ dâm những cơn mộng

đã đành

không ai có thể bóp cổ nổi

thứ ảo tưởng đang làm khổ mình

như khi tôi một mình với giấc ngủ lẻ loi

đó là cơ hội duy nhất

để mình có thể hóa giải hết mọi nỗi niềm

bằng mọi cách Người cứ đột nhập ngay

dưới chiếc váy của bóng tối

hãy thổi vào chiếc kén nhỏ nhoi

tội nghiệp của kỷ niệm

để nở ra tôi một cánh bướm

hứng tình

cho tôi đi tìm lại lũ ong bướm

lãng mạn dưới gốc cây

năm nào.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Thanh Bình


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)