Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 21, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Trích nhật ký rời cuối năm

 

Một cuối năm tỉnh giấc. Lũ tuyết phờ phạc như đám ma có đoàn người mặc tang phục trắng. Với những giọt lệ trong những bờ mắt chừng như đã trắng dã. Qua ô cửa. Nhìn cuộc đời đổ nghiêng, khi lòng đường cô đặc lạnh lùng. Tôi ngả mũ chào thua những giấc ngủ không bao giờ đủ giấc. Vẫn không đến. Giấc mơ ban ngày của một người không điên cũng khùng. Không khùng cũng bị xáo tung những đinh vít lộn xộn và hỗn độn. Hoặc treo các tĩnh vật óc sọ lơ lửng đâu đó trong những miền tri giác quặt què. Liệu tôi đang có một chỗ nào trên trái đất không. Tình lang ở đâu. Những ngày đơn lẻ không còn ai không cần ai. Tôi tung hô một lần được sống nhưng thấy mình tuồng như đã chết. Tôi đã chết khi bên ngoài loài người vẫn lao xao yêu. Và anh của đầu lưỡi ngọt có tẩm độc giết chết một đôi môi. Và tôi của những chối từ muốn hồi sinh lần nữa. Rốt cuộc hình như chẳng có một cách nào đẹp để được bước ra từ nỗi chết. Nỗi chết của riêng tôi và nỗi chết của cái đầu luôn ngọ nguậy trong tôi. Tôi xin lập lại: Làm sao để cứu nổi cái đầu của tôi bây giờ. Tôi thực sự muốn đập vỡ nó ra từng trăm mảnh để được nhận rõ trái tim nguyên sơ của mình. Nói thật: Tôi cũng đâu thể sống khi mọi người đều nghĩ rằng tôi đã chết. Dù sao người ta vẫn có thể chết lên chết xuống chết đi chết lại chết tới chết lui khá nhiều lần nhưng hẳn là không hơn một lần để sống. Và chắc gì thế giới còn có đủ vài người để yêu? Ừ thôi. Ở giữa những kẽ tay và tiếng thở dài, anh vẫn có cách để quên tôi. Nghĩa lý gì sợi heo may. Vẫn bay về cuối trời với những phiền muộn của mây. Và bây giờ. Một cuối năm ngồi tính lại những nợ nần. Ừ nhỉ. Cứ khất nợ để cho lòng nặng trĩu. Chuyện lời lỗ coi như chuyện khói sương. Ơi tôi. Hai con mắt đỏ quạch vì thiếu ngủ mà tuyết vẫn trắng ngần thịt xương. Vướng đâu đó trên những giá băng của Virginia. Một ánh mắt khờ dại. Một tóc vuốt u mê. Một bàn tay ấm áp. Một bờ vai lầm lỡ. Một bài thơ chưa viết bao giờ. Và như thế. Ừ nhỉ. Những hình với bóng. Chạy nhập nhằng trên những ô tường ngày tháng. Anh cũng chừng như không còn nhớ rõ ngày tháng nào. Anh đã có mặt như khởi đầu của một tấn tuồng phi lý. Tôi cũng đã có mặt trong vai đào thương của một vở kịch ngắn cũng phi lý không kém. Vậy sao bây giờ là một kết thúc. Sắp là một kết thúc. Khi người kép độc tuồng như không còn muốn ngồi lại dưới chân cầu. Nhìn con nước chảy. Và ôm trái tim sầu. Khởi đầu và kết thúc là chuyện lẽ thường. Nếu không tìm ra được sự dừng lại đúng lúc của chiếc kim đồng hồ linh thánh. Và tôi. Rồi niềm trăng kia cũng sẽ vỡ những đời mây. Đành chịu. Không biết nên thở bằng hơi tuyết hay hơi tóc ấy. Thôi thì hãy thở bằng hơi thơ lạnh của tôi. Cam đoan anh khỏi cần mong một mồi thuốc.

Mà tim phổi anh vẫn ấm như tuyết.

Nguyễn Thị Thanh Bình

 

bài đã đăng của Nguyễn Thị Thanh Bình


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)