Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ, Thơ & Thời Đại Email bài này

Gitanjali 35 / Lời Dâng, đoạn 35

 

Tagore3

 

 

Gitanjali – 35

Where the mind is without fear and the head is held high;
Where knowledge is free;
Where the world has not been broken up into fragments by narrow domestic walls;
Where words come out from the depth of truth;
Where tireless striving stretches its arms towards perfection;
Where the clear stream of reason has not lost its way into the dreary desert sand of dead habit;
Where the mind is led forward by thee into ever-widening thought and action —

Into that heaven of freedom, my Father, let my country awake.

 

 

Lời Dâng, đoạn 35

Nơi ấy trí bất khuất, đầu ngẩng cao;
Nơi ấy hiểu biết tự do phóng dật;
Nơi ấy thế giới không bị thành trì cổ hủ, hẹp hòi phân chia thành mảnh nhỏ;
Nơi ấy tiếng nói phát ra từ sự thật thẳm sâu;
Nơi ấy nỗ lực không ngừng vươn tìm tuyệt đối;
Nơi ấy suối lý trí trong veo lượn khúc không lạc lối vào bãi cát ủ dột, hoang vu của tập quán khô cằn, cứng nhắc;
Nơi ấy, Cha dẫn tâm trí con vào hành động, vào suy tư mở rộng luôn luôn.
Trong vòm trời tự do ấy, xin cho quê hương con bừng tỉnh, Cha ơi.

Bản dịch của Đỗ Khánh Hoan

 

 

Lời Dâng, đoạn 35

Ở đó, tâm không sợ hãi, đầu ngẩng cao;
Ở đó, tri thức tự do thực sự;
Ở đó, thế giới không bị những bức tường chủ quan chật hẹp cắt chia manh mún;
Ở đó, lời nói thốt lên từ sự thật thẳm sâu;
Ở đó, nỗi khát khao không ngừng vươn tay vói tìm tuyệt đối;
Ở đó, dòng suối tư duy trong vắt không bị nuốt chửng trong sa mạc thói quen cằn khô;
Ở đó, cha dẫn tâm trí con vào những nghĩ suy và hành vi không ngừng mở rộng.
Giữa đất trời tự do ấy, xin cho quê hương con thức dậy, cha ơi.

Bản dịch của Từ Khiêm

 

 

 

.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

  • từ khiêm says:

    Sáng nay, đọc được bài thơ này về các nhà sư Tây Tạng tự thiêu trong thời gian qua. Bài thơ không ghi tên tác giả, do giáo sư Phạm Toàn dịch, xem toàn văn tại đây
    http://boxitvn.blogspot.com/2011/10/tai-tu-vien-kirti-noi-tuyet-vong-mang.html

    TANG

    Bởi chưng sống mà tuyệt vọng khốn cùng hơn là chết
    Bạn đã thành những bộ xương đỏ lửa
    Miệng lửa mấp máy gọi
    Tay lửa vươn ra đón
    Ngực lửa ưỡn
    Chuỗi hạt lửa tản mát trên mặt đất từng viên ngọc trai đỏ rực
    Những lùm khói mở ro mắt
    Nhìn những mái tu viện
    Nhìn từng khung cửa phòng tu viện
    Vào lúc này đây
    Khi cơn bão thổi qua mé cuối đồng cỏ
    Rồi thổi sang những góc đồng cỏ khác nữa
    Một đàn cừu đen và hung hãn đang tới gần gần
    Chúng đi theo cùng hướng gió
    Chợt viết một chiều tháng Mười 2011

  • Võ Tấn Phong says:

    Lời ca dâng Bác

    Nơi ấy lòng lo sợ, còn lưng thì cong;
    Nơi ấy muốn tri thức thì cứ tự do mua bằng;
    Nơi ấy thế giới tù mù như cái làng Vũ Đại;
    Nơi ấy tiếng nói phát ra sau khi đánh lưỡi bảy lần;
    Nơi ấy nỗ lực không ngừng kiếm tìm danh hão;
    Nơi ấy trí thức không bằng cục cức;
    Nơi ấy cha già dẫn tui đi vào đêm trường thối hoắc,
    Xê ra đi cha, để quê hương bừng tỉnh, cha quơi.

  • từ khiêm says:

    Cảm ơn bạn BR. Bài dịch phóng của bạn gợi hứng cho tôi làm “ngược” bài này, vẫn giữ 8 câu:

    G35

    Tôi sợ hãi, đầu cấm, cằm cúi.
    Dòng ý mon lên như đòng non, phập một phát đứt ngang liền.
    Chỉ vài mắt cú dõi theo, cũng đủ lạnh xanh đêm rừng xụp bẫy.
    Tiếng ộp oạp không phải người, con gì nhớn nhác nhìn trái phải, bỗng sợ, nuốt ngược vào bụng đầy hơi, lặn xuống.
    Dưới đó cũng không êm. Lặn xuống là lập tức vùng vẫy, vói lên, hét lên, miệng đầy bùn, không ai nghe, vươn vói tuyệt đối gì nữa!
    Lương tri lý trí cạn rồi, hố sa mạc thèm thuồng chờ nuốt thằng mới. Cơn khát không trong veo, nó đục, độc, lợn cợn đen!
    Sao cha cứ bỏ con giữa đồi sọ, dấm chua, gai ướt đỏ? Ngũ hành, ngũ giới, ngũ thường, ngũ cung, ngũ quả, ngũ vị, tri, hành, tưởng, thức, sắc, thọ chẳng còn nghĩa gì nữa!
    Một theo ý cha thôi, dưới đất cũng như trên trời, nhưng cứ cho con nói ý con là: Ở đó lâu rồi, vắt ngang hai thế kỷ rồi, xin cho con được chết, cha ơi.

  • Tâm Tình Hiến Dâng, đoạn 35

    Nơi tâm vô uý và đầu đội trời;
    Nơi đó tri thức không bờ bến;
    Nơi chốn thế gian bao la không định kiến;
    Nơi của tiếng gọi từ chân nguyên;
    Nơi những cánh tay chăm tìm toàn hảo;
    Nơi dòng minh lý không thể lạc đường vào cõi khô sạn chấp nê;
    Nơi ấy lòng ta được người dắt dẫn vào nơi tri và hành –

    Trời hởi, xin cho quê hương con tỉnh tươi trong miền tự do vĩnh cửu.

    black raccoon dịch phóng

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)