Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Thơ, Thơ & Thời Đại Email bài này

gia tài

 

secret

“Lại hỏi về tác giả. Lại hỏi về tác phẩm. Cứ hỏi hoài, hỏi hoài. Chừng nào rảnh, hãy hỏi cái thời đại ấy – cái ngôn ngữ ấy, cái giống dân ấy – nó thế nào mà thơ như thế, người làm thơ như thế.” –NHN

 

mồồột nghìn nắm nôố lềệ zặc Tầu
mồồột chăm năm đôố hồộ zặc Tây
haaá á á aaii mươi năm nồội chiến từng ngày
za tài cùa mẹ đề lại cho con
za tài cùa mẹ từng tứng từng từng
 
ta rum túm tum tum tùm (1) 

 

những giây phút cuối cùng của con cặc tôi
cũng khá cảm động (2)

không có microphone
nó càng phải gắng gượng thều thào to lên
để mọi người quanh giường bệnh có thể nghe

con cặc tôi xin lỗi đã làm cái của nợ báo đời
làm tôi ba xạo với đàn bà
làm tôi lo lắng không có tiền làm sao dám sinh con
mỗi đứa con như nợ một căn nhà
làm tôi dè dặt hoài nghi sợ hãi vì aids
làm tôi thích tiện nghi thủ dâm
làm tôi nơm nớp ăn ngủ không yên
vì tình trạng sức khỏe của nó

con cặc tôi nhắn lời chào trìu mến ngượng ngùng
tới những cái lồn dễ thương và những đôi môi xinh đẹp
đã từng nâng niu âu yếm nó
nhưng nó chưa từng được gặp mặt một lần
buồn bã bên này màn latex

con cặc tôi rơm rớm nước mắt
run run đưa tay lên cổ sửa lại cà vạt
cố thu chút tàn lực cuối cùng
tỏ lời hối tiếc ăn năn
đã không làm rạng danh người đi trước
và không có gì để lại cho thế hệ sau này (3)
 
_______________________________________
LTS: 1) Một màn lừa bịp độc giả.  Trò màu mè không che đậy được những âm thanh nhàm chán, vô nghĩa.  2)Theo lời kể lại thì cảm động ngang ngửa với các bài diễn văn. 3) Đoạn này rõ ràng lạc đề, tác giả ngang nhiên nhét đại “nợ núi sông” vào để làm hài lòng những người thích loại đoạn kết này.  Về hình thức quá nặng phần trình diễn,  nội dung thì tác giả đã nói quá lố, làm trầm trọng thêm ra. Theo kinh nghiệm lịch sử của chúng ta, không có thế hệ cặc nào để lại được gì cho một thế hệ khác cả, ngoài  những bài diễn văn.

 

 

(đăng lần đầu trên Tạp Chí Thơ, 1998)

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Nam


9 Bình luận »

  • nguyễn hoàng nam says:

    Xin cám ơn các bạn đã đọc (vài lần nữa?) và phản hồi.

    Về đoạn trích dẫn nhập, chẳng phải lạ lùng gì, mà là chuyển trực tiếp những âm thanh từ Khánh Ly Hát Cho Quê Hương Việt Nam, bản gốc thời 1970, băng cassette và máy Sanyo một loa. Bài này chắc nằm trong số ít được hát lại/xào lại nhất, vì chỉ cần hó hé “20 năm nội chiến từng ngày” là đủ đi cải tạo lao động. Tôi nghĩ vì thế nên bản gốc Khánh Ly đã nằm trong ký ức chung của mọi người.

    Tôi không có trong thế giới nghiêm và buồn và nhạy cảm mà bạn Hiếu đề cập, nên chuyện viết cũng đơn giản. Tôi gửi nơi này không đăng, thì nơi khác, hay thích thì tự in lấy. Thời làm tạp chí Thơ, qua bạn bè, các đại học, thư viện, và tự bán khi rảnh, tiêu thụ 1000 cuốn thơ không phải quá khó khăn.

    Tự do là tự do. Lợi dụng quái gì ở đây.

    “Đội lốt” để làm gì? Để được “cho phép”? Để vừa tốn tiền vừa làm phiền bạn bè chạy các cửa, hết thiến lại thu hồi, rốt cục cũng là 1000 cuốn nằm ăn bụi xó xỉnh tiệm sách trong một thị trường 80 triệu người, 90% biết chữ? Để có rùm beng sự kiện thì nhà xuất bản thu lợi bằng in lậu?

    Trao đổi chơi cũng vui. Nhưng hy vọng sẽ tới lúc các bạn rảnh hơn và đề cập đến bài thơ nói gì.

    Nếu vẫn chưa rảnh, nhưng còn hứng và nhã ý, tôi còn những bài khác, ý và phong cách dĩ nhiên khác, hy vọng sẽ giúp vui.

    Thôi đừng sợ chữ nữa nhé.

  • Điền L. says:

    @Nguyễn đăng Thường: tôi gọi những bài văn xuôi viết theo hình thức giống như thơ, dùng để khen, chê, xỏ xiên, chụp mũ cá nhấn, nâng bi lãnh tụ v.v.. là vè. Vè, cũng như thơ, có bài hay bài dở.
    @Vương trung Hiếu: rất đồng ý với anh rằng việc lợi dụng sự tự do sáng tạo để đưa những điều dơ dáy, bẩn thỉu vào thơ ca là điều chẳng hay ho gì.
    Tuy nhiên, bài thơ của NHN, theo tôi, không nằm trong trường hợp này. Đối với tôi đây là một bài thơ hay. Những từ ngữ “tục tĩu” xem ra rất cần thiết để diễn đạt tư tưởng của tác giả.

  • Nguyễn Đăng Thường says:

    Mến chào anh Điền L.

    Nhận xét của anh về “thơ” tôi rất đúng. Đâu phải ai cũng có thể là Nguyễn Du, Bùi Giáng như trở bàn tay, phải không anh? Nhưng tôi sẽ ráng cải thiện, lột xác, bỏ vần về để phục vụ độc giả, nhứt là anh, kẻ có “con mắt tinh đời” (Nguyễn Du?)

    Anh đã giúp tôi giác ngộ.

    Cám ơn anh vô cùng.

    Quý mến.

  • Điền L. says:

    Theo ý tôi Vương trung Hiếu không cần phải thanh minh thanh nga phản hồi bài vè của Nguyễn đăng Thường. Straw Man Fallacy là một trong những cách người Việt hay dùng để lý luận với nhau. Không khá được!

  • Tui nghĩ, một trong các đặc tính của người cầm bút là họ đứng về phía lẽ phải và người yếu thế. Trong các xã hội tự do dân chủ, càng dễ thấy chuyện này.

    @ Hàng ngày, bật tv hay đọc báo, người ta có thể xem được không biết cơ man nào là chương trình sitcom hoặc bài báo, tranh vẽ trào lộng, trào phúng. Trào lộng ý nhị hóm hỉnh – humour có thể nhằm vào toàn xã hội, mục đích để chọc cười xả stress, vô thưởng vô phạt. Nhưng trào phúng mỉa mai – satire thì khác. Trào phúng nhắm vào hầu hết những tai to mặt bự đương quyền. Nghệ sĩ của Mỹ họ không từ ai hết. Họ chọc ghẹo từ ông tổng thống tới bà dân biểu. Họ châm chọc rất sâu cay, độc địa. Nhưng hầu hết, họ ít văng tục một cách trần trụi. Có điều đáng nể, là khi họ trào phúng mấy nhân vật quyền lực là họ nói thẳng, họ vẽ thẳng. Công chúng nghe và xem là biết liền đối tượng bị châm chọc là ai.

    @ Văn học VN cũng có các thể loại trào lộng hoặc trào phúng. Cả văn học dân gian lẫn văn chương bác học, như của Hồ Xuân Hương, Nguyễn Khuyến, Trần Tế Xương, Vũ Trọng Phụng, Chu Tử, Duyên Anh…

    Đàn ông có một cái nêm
    Đàn bà nứt nhuỵ lại chêm mẽ đèn
    Đàn bà sáng rực ao sen
    Đàn ông giử của nọc chèn hai bên
    (Con Nhứt Nọc, ca dao hô bài chòi)

    Đang cơn nắng cực chửa mưa tè
    Rủ chị em ra tát nước khe
    Lẽo đẽo chiếc gầu ba góc chụm
    Lênh đênh một ruộng bốn bờ be
    Xì xòm đáy nước mình nghiêng ngửa
    Nhấp nhỏm bên bờ đít vắt ve
    Mải miết làm ăn quên cả mệt
    Dang bang một lúc đã đầy phè
    (Tát Nước, Hồ Xuân Hương)

    Của đáng tội, đọc dân gian và nghệ sĩ VN trào lộng, tui như người nếm ly rượu nếp Hóc Môn Bà Điểm với cá lóc nướng trui nước mắm me ớt hiểm. Bây giờ đọc những tác phẩm “giễu nhại” tui thấy chưa … đã lắm.

  • vương ngọc minh says:

    – tình trạng [ẩn dụ con cặc] các cây đa cây đề cứ ngang nhiên cướp microphone ra sàn biểu diễn hò, hét [ngoài này không lộ liễu như bên trong nước] cầm chắc vẫn còn tiếp tục. thì, chỉ một bài thơ thế này, rõ ràng “một con én không tạo nổi mùa xuân” nhưng, chí ít cũng làm cho một số người thỏa dạ, khiến được một số người, nhột, đâm hậm hực, cảm ơn thi sĩ.

  • Vương Trung Hiếu says:

    TÔI ỦNG HỘ THƠ CA VIẾT VỀ:

    Đường sá ổ gà
    lụt lội
    ùn tắt
    tanh hôi
    rác rưởi
    hàng rong
    ăn xin
    bụi đời
    nheo nhóc
    đói khổ
    bần cùng…

    NẾU MUỐN PHÊ PHÁN, HÃY PHÊ PHÁN, THẬM CHÍ:
    ………………….
    công an
    cán bộ
    lãnh tụ
    bắt bớ…

    NẾU SAI THÌ CỨ PHÊ PHÁN. TÔI ỦNG HỘ HẾT MÌNH.
    CHƯA BAO GIỜ TÔI KÊU GỌI THƠ PHẢI:
    ……………………………..
    phải đẹp
    phải sạch
    phải bóng
    phải láng
    phải xinh
    phải ngộ
    như lăng Bác Hồ?

    NÓI THẬT: TRÊN 20 NĂM CẦM BÚT, CHƯA BAO GIỜ TÔI CÓ MỘT BÀI VIẾT NÀO CA NGỢI ĐẢNG, CA NGỢI BÁC HỒ. AI MUỐN CA NGỢI THÌ CỨ CA NGỢI, TÙY Ý MUỐN CỦA HỌ.
    NHỮNG ĐIỀU TÔI MUỐN NÓI VỀ BÀI “GIA TÀI”, TÔI ĐÃ VIẾT RÕ Ở PHẦN BÌNH LUẬN TRƯỚC ĐÂY.

  • Nguyễn Đăng Thường says:

    @Vương Trung Hiếu

    Đường sá ổ gà
    lụt lội
    ùn tắt
    tanh hôi
    rác rưởi
    hàng rong
    ăn xin
    bụi đời
    nheo nhóc
    đói khổ
    bần cùng
    công an
    cán bộ
    lãnh tụ
    bắt bớ
    nhưng thơ
    phải đẹp
    phải sạch
    phải bóng
    phải láng
    phải xinh
    phải ngộ
    như lăng Bác Hồ?

  • Vương Trung Hiếu says:

    Một số người cho rằng những tờ báo viết có đăng thơ hiện nay ở VN (theo cách gọi thông thường là báo chính thống), những tờ này kiểm duyệt gắt gao nên khó lòng thỏa mãn sức sáng tạo của nhà thơ. Điều này có phần đúng, song cũng cần nhớ rằng cho phép thỏa mãn sự sáng tạo không có nghĩa là chấp nhận tất cả, đưa tất cả lên phương tiện thông tin đại chúng, kể cả việc lợi dụng sự tự do sáng tạo để đưa những điều dơ dáy, bẩn thiểu vào thơ ca. Tôi cho đó là một hình thức đội lốt thơ ca. Trong nhiếp ảnh, chụp ảnh khỏa thân là một nghệ thuật, nếu không khéo sẽ cho ra đời những bức ảnh phi nghệ thuật, trần trụi và thô thiển, có thể dẫn tới sự khiêu dâm. Trong thi ca cũng vậy, nếu không khéo sử dụng từ ngữ sẽ gây ra sự phản cảm đối với người đọc. Còn nếu cố tình viết những câu chữ không ra tiếng Việt, đưa những từ ngữ tục tĩu vào thơ và gọi đó là sự cách tân, là tự do sáng tạo, là thơ hiện đại thì cần xem lại. Sự tục tĩu, bẩn thỉu trong thơ ca có từ lâu rồi, nhưng thử nghĩ xem, những người làm thơ như thế có trở thành nhà thơ lớn, được đông đảo công chúng ngợi khen hay không. Cách biến tiếng Việt thành những chữ bất thường có thể gây hiệu ứng tích cực trong trường hợp nào đó, nhưng trong bài thơ trên, cộng với cách diễn đạt dung tục liệu chúng có thể được người đọc thích thú hay không.
    Trước đây, tôi từng viết rằng chê thì phải có dẫn chứng, nếu chê mà không dẫn chứng thì thiếu thuyết phục. Mong bạn đọc thông cảm trong trường hợp này, tôi không tiện trích dẫn bởi sự dơ bẩn của cách diễn đạt trong bài thơ kể trên. Nếu muốn quí vị có thể đọc kỹ và nhận xét….

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)